Lý Phong ôm chặt lấy cô, không chịu buông tay: "Kiều Kiều, sinh cho anh một đứa con nhé, anh cưới em."
Tô Kiều Kiều thở hổn hển, tựa vào vai anh. Bờ vai rộng lớn của anh cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối, khiến cô hy vọng có thể dựa vào cả đời...
"Vâng..." Tô Kiều Kiều khẽ đáp, nhắm mắt dựa vào người anh, mũi ngửi đầy mùi hương. Cô rất thích mùi của anh, luôn mang lại sự an ủi trong lòng cô...
Cứ như vậy, quan hệ giữa Lý Phong và Tô Kiều Kiều trở thành bí mật công khai trong thôn.
Lý Phong dồn hết tiền bạc bắt đầu bận rộn dựng nhà kính, anh tính toán dựng xong bây giờ, sang xuân năm sau vừa kịp bán lứa rau đầu tiên.
Anh vốn định rủ người trong thôn làm cùng, nhưng dân làng chưa từng thấy cái này bao giờ, mùa đông trồng rau sao mà sống được, nên chẳng ai theo. Dù vậy, Lý Phong vẫn cắn răng tự mình làm.
Thu hoạch xong vụ thu, đàn ông trong thôn rảnh rỗi, Lý Phong thuê họ đến dựng nhà kính giúp mình để đẩy nhanh tiến độ.
Tô Kiều Kiều không giúp được gì nhiều, chỉ có thể ở nhà nấu cơm mang ra đồng cho họ ăn. Cô tuy không làm được việc nặng nhưng cũng không tiểu thư, ngày nào cũng đi đưa cơm, rảnh rỗi còn giúp dọn dẹp các tấm nilon.
Người trong thôn đều nhìn thấy cả, ai cũng khen cô là người phụ nữ biết vun vén, chỉ tiếc trước kia bị Lý Nhân làm lỡ dở, chỉ biết ở nhà chăm chồng.
Lý Phong dốc hết tâm sức cho nhà kính, còn đặc biệt lên thành phố mời chuyên gia nông nghiệp về hướng dẫn.
Tô Kiều Kiều không hiểu mấy cái đó, chỉ làm người phụ nữ nhỏ bé của anh, trời lạnh thêm áo cho anh, tối đun nước nóng đổ vào phích cho anh ngâm chân.
Lý Phong cứ bận lên là quên hết thời gian, có khi tối muộn mới về. Tô Kiều Kiều lần nào cũng chong đèn ở nhà đợi anh.
Thỉnh thoảng cô ngồi bên bàn ở nhà chính buồn ngủ quá thì gục xuống ngủ quên.
Lý Phong về nhìn thấy người phụ nữ nhỏ bé ngồi dưới ánh đèn, một tay chống cằm ngủ gục trên bàn, tim bỗng nhói lên. Cô luôn như vậy, âm thầm hy sinh, không nói một lời, nhìn mà xót xa.
Đã nói sẽ cho cô cuộc sống tốt đẹp, vậy mà giờ lại bắt cô chịu khổ cùng mình.
Lý Phong không gọi cô dậy, cúi người bế ngang cô lên. Tô Kiều Kiều ngủ cũng không say, đột nhiên bị bế lên liền tỉnh giấc, khi ánh mắt hoảng sợ nhìn thấy là Lý Phong thì lập tức an tâm trở lại.
"Anh về rồi à?" Giọng nói vừa ngủ dậy hơi khàn khàn, mang theo chút nũng nịu.
"Ừ, muộn thế này đừng đợi anh nữa, vào phòng ngủ trước đi."
"Em ở nhà một mình cũng buồn, nên muốn đợi anh về." Thật ra Tô Kiều Kiều không nói là cô hơi sợ, một mình trông coi cái sân rộng lớn, cứ đến tối là tối om om.
Trước kia có Lý Phong ở nhà cô không thấy gì, giờ ở nhà một mình mới thấy sợ, nên muốn đợi Lý Phong về ngủ cùng.
Lần đầu tiên Lý Phong cảm thấy nhà ấm áp đến thế, thảo nào đàn ông ai cũng muốn lấy vợ, hóa ra cảm giác có vợ đợi mình về lại tuyệt vời đến vậy.
Khóe miệng Lý Phong không tự chủ nhếch lên, ánh mắt nhìn cô tràn đầy cưng chiều: "Lần sau muốn đợi thì lên giường nằm đợi, em ngồi đây ngủ gật, anh nhìn xót lắm."
Tô Kiều Kiều hạnh phúc rúc vào lòng anh, gật đầu: "Vâng, em biết rồi."
"Vậy bây giờ chúng ta đi ngủ?" Lý Phong ghé sát tai cô, giọng nói đầy ám muội.
Tô Kiều Kiều cắn môi, cơ thể cũng nhạy cảm ngứa ngáy theo, khẽ gật đầu một cái. Lý Phong cười, bế cô vào phòng phía Tây.
Bạn thấy sao?