"Mẹ, mẹ nói cái gì thế?" Lý Phong không chịu nổi nữa, đặt mạnh chén trà xuống bàn, đứng bật dậy: "Chị dâu có phải món đồ đâu mà mẹ muốn bán là bán!"
Mẹ Lý thấy con trai phản ứng gay gắt như vậy, ngược lại không hề tức giận, bà ngồi xuống mép giường, cười nói: "Đúng thế, con bé không phải món đồ, nhưng nó là do mẹ bỏ tiền ra cưới về. Vốn dĩ định bụng cưới nó về để nối dõi tông đường cho nhà họ Lý, nhưng giờ anh con ra nông nỗi ấy rồi, chẳng trông mong gì được nữa..."
Nói đến đây, mẹ Lý cố ý nhìn thẳng vào mắt Lý Phong: "Con thấy chị dâu con thế nào?"
Lý Phong sững người: "Thế nào là thế nào?"
"Nó xinh đẹp, đàn ông ai nhìn mà chẳng thích, mẹ biết chứ. Ở vùng này cũng chẳng phải chưa từng có chuyện anh trai chết, em chồng lấy chị dâu..."
"Mẹ! Chị ấy là chị dâu của con, anh con còn chưa chết đâu, mẹ đừng có nói mấy lời đó nữa." Lý Phong không ngờ mẹ mình lại có suy nghĩ đó. Vì muốn nhà họ Lý có người nối dõi, bà lại cam tâm tình nguyện để con dâu cả và con trai thứ tư thông với nhau.
"Mẹ mặc kệ, bỏ ra bao nhiêu tiền cưới nó về thì nhất định phải sinh con nối dõi cho nhà họ Lý. Chị dâu họ con mấy hôm nay sắp sinh rồi, anh họ con đi làm xa không về kịp, mẹ phải sang đó ở vài hôm giúp bà cô chăm sóc chị dâu họ. Ở nhà phải làm thế nào chắc không cần mẹ phải nhắc lại với con đâu nhỉ?" Mẹ Lý cất đôi giày đầu hổ đi, đứng dậy đuổi anh ra ngoài.
Lý Phong ngơ ngác bị mẹ đẩy ra khỏi nhà trên. Anh đứng chôn chân giữa sân, vẫn chưa dám tin những lời mẹ vừa nói với mình là sự thật.
Rõ ràng không uống giọt rượu nào nhưng bước chân Lý Phong lại loạng choạng. Anh đi về phía gian nhà phía Tây, đến cửa thì quay đầu lại nhìn. Gian nhà phía Đông vẫn sáng đèn, qua lớp rèm cửa sổ buông rủ, anh vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng yêu kiều in trên đó.
Hình như cô đang dọn giường, định đi ngủ rồi sao?
Ngay sau đó, anh thấy bóng người ấy cởi bỏ quần áo. Đôi gò bồng đảo trước ngực cô rung rinh theo chuyển động, thậm chí anh còn có thể nhìn thấy rõ ràng hai đầu vú đang vươn cao kiêu hãnh in bóng lên rèm.
Yết hầu Lý Phong trượt lên xuống, anh cúi đầu nhìn xuống đũng quần mình. Chẳng biết từ lúc nào, chỗ đó đã dựng đứng lên cao vút. Anh vội vàng quay người đẩy cửa bước vào phòng mình.
Sáng sớm hôm sau, Lý Phong thức dậy, phát hiện trong nhà chỉ có mỗi Tô Kiều Kiều đang tất bật ngược xuôi: "Mẹ đâu rồi chị?"
"Lúc trời còn tờ mờ sáng mẹ đã xách tay nải sang nhà bà cô họ rồi, bảo là đi mấy ngày mới về, đợi chị dâu họ sinh xong mới về." Tô Kiều Kiều đang xách nước định vào bếp nấu cháo.
Lý Phong nhớ lại lời mẹ nói tối qua, cứ tưởng bà chỉ nói bóng gió vậy thôi, ai ngờ bà làm thật.
Anh nhìn Tô Kiều Kiều hoàn toàn không hay biết gì. Thân hình nhỏ nhắn của cô đang xách một thùng nước đầy, dùng cả hai tay ghì chặt quai thùng mà dáng đi vẫn liêu xiêu chực ngã.
Lý Phong bước tới, đón lấy thùng nước từ tay cô, nhẹ nhàng xách vào bếp.
Tô Kiều Kiều nhìn Lý Phong khỏe mạnh cường tráng dễ dàng xách thùng nước mà cô hì hục mãi không xong vào bếp. Cô biết người em chồng này khỏe, nhưng không ngờ lại khỏe đến thế.
Lý Phong từ bếp đi ra, thấy cô vẫn đứng ngẩn người ở đó.
"Lần sau mấy việc nặng này cứ gọi tôi." Nói xong, Lý Phong không dám nán lại trong nhà thêm nữa, vác cuốc đi thẳng ra ngoài.
Trong nhà giờ chỉ còn hai người bọn họ, anh cả nằm liệt trong gian nhà phía Đông coi như không tồn tại. Đối diện với người chị dâu kiều diễm như thế này, bản thân anh vốn đã có tà niệm, nếu cứ ở chung lâu, anh sợ mình sẽ không kìm chế được mà làm liều...
"Chú hai... còn chưa ăn sáng mà, ăn sáng xong hẵng ra đồng chứ." Tô Kiều Kiều gọi với theo bóng lưng Lý Phong.
Lý Phong cũng chẳng buồn quay đầu lại, cứ thế đi thẳng: "Không ăn, tôi không đói."
Bạn thấy sao?