Lý Phong nghiến răng, giữ chặt eo cô, từ từ rút gậy thịt ra rồi lại chậm rãi đẩy vào.
"Ưm hừm..." Tô Kiều Kiều chổng mông, phối hợp với nhịp điệu ra vào của anh.
"Kiều Kiều, lỗ nhỏ của em chặt quá, sau này em mang thai, anh sẽ chơi cái lỗ này của em."
"Nói bậy bạ gì đó, mang thai rồi... a ha... thì không được làm chuyện này nữa."
"Sao lại không được làm? Cũng đâu có làm vào cái động phía trưỡ kia, đâm cái lỗ nhỏ này không được sao?"
"Người ta bảo đứa bé trong bụng sẽ biết đấy."
"Nói nhảm!" Lý Phong thúc mạnh một cái, đem gậy thịt cắm lút cán vào cửa sau.
"A ha..." Tô Kiều Kiều ngửa đầu, vươn dài cái cổ thon thả, há miệng thở dốc.
"Nếu nói như thế, có con rồi thì không được làm vào phía trước nữa à? Thế đứa thứ hai, thứ ba ở đâu ra?" Dù sao thì anh không tin mấy chuyện đó, anh không nỡ bỏ mặc cái tiểu huyệt mọng nước này đâu.
"Ưm hừm... em, em cũng không tin... a..." Cú thúc mạnh mẽ của anh chạm đúng một điểm nào đó khiến toàn thân cô tê dại, không nhịn được mà rên rỉ thành tiếng.
Sắp bị anh đâm chết rồi, mỗi lần đâm vào đều khiến cô tê dại cả người, khoái cảm lan tỏa khắp tứ chi, làm cô mềm nhũn.
"Cho nên, vợ ngoan thì phải để cho anh chơi, ngày nào cũng phải cho anh chơi, cái huyệt dâm chặt thế này mà không chơi thì phí phạm quá." Lý Phong cúi người xuống, vòng tay ôm lấy lưng cô, bàn tay luồn qua eo thon, sờ nắn đôi bầu ngực đang nảy lên nảy xuống theo nhịp điệu.
"A ha... a... sâu quá, không được rồi, em không chịu nổi nữa." Tô Kiều Kiều rúc vào lồng ngực nóng bỏng của anh, người mềm như bún. Tư thế anh ôm cô thế này khiến gậy thịt ngập sâu hoàn toàn, không chừa lại chút nào bên ngoài.
Cự vật chạm đến tận sâu trong trực tràng, qua lại ma sát điểm mẫn cảm của cô.
Tô Kiều Kiều với vẻ mặt mê loạn thở gấp: "Lý Phong... Lý Phong... ông xã, em thực sự không xong rồi..."
Tiếng rên rỉ của Tô Kiều Kiều trong lòng anh còn mãnh liệt hơn cả thuốc kích dục, tấn công thẳng vào dây thần kinh của Lý Phong.
Sợi dây lý trí vốn đang căng thẳng, sau tiếng gọi "ông xã" kia liền đứt phựt. Anh ôm chặt lấy cô, bắt đầu điên cuồng va chạm như phát điên.
"Ưm ưm... a a a..." Tô Kiều Kiều bị những cú thúc như mưa rào của anh đưa lên đỉnh vu sơn.
Hoa huyệt trống rỗng phía trước theo nhịp co thắt mà tuôn ra dòng dâm thủy ròng ròng, cô cứ thế bị Lý Phong ôm từ phía sau đâm vào cúc huyệt mà lên đỉnh.
Lý Phong cảm nhận tràng đạo cô co bóp và cửa huyệt siết chặt, anh dùng sức dập mạnh thêm mấy chục cái, nín thở rút gậy thịt sắp bắn ra khỏi cúc huyệt, dí ngay vào cửa mình phía trước mà đâm phập vào.
Một phát lút cán, sau đó hắn mới mở toang tinh quan, bắn toàn bộ tinh dịch đặc sệt vào trong tử cung cô.
"Không thể lãng phí được, phải để đống tinh này bắn hết vào tử cung em, mau chóng sinh một đứa con ra đây." Lý Phong ôm cô nằm xuống giường, nghiêng người ôm cô vào lòng.
Tô Kiều Kiều mệt lả, nằm trong lòng anh mà mí mắt cứ díp lại. Anh quá khỏe, rõ ràng ban ngày dựng nhà kính mệt như vậy mà tối vẫn còn sức lực dồi dào, giày vò cô lâu đến thế.
Lý Phong chẳng những không buồn ngủ mà còn muốn làm thêm hai hiệp nữa. Nhưng ngày mai phải dậy sớm, nhà kính ngày mai phải lợp mái phủ nilon, không được để xảy ra sai sót, hơn nữa Kiều Kiều cũng mệt rồi, còn phải dậy nấu cơm cho anh ăn.
Anh cũng xót cô.
"Kiều Kiều, em nói xem sau này chúng ta sinh mấy đứa?" Lý Phong ôm cơ thể trần trụi của cô, tay vuốt ve tấm lưng láng mịn.
"Hả?" Tô Kiều Kiều nhắm mắt, trả lời theo bản năng.
"Mấy đứa? Kiều Kiều, em muốn mấy đứa?"
"Mấy đứa cũng được." Tô Kiều Kiều lầm bầm, xoay người đưa lưng về phía anh. Anh ồn ào quá, cô bây giờ chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Thực ra, mong cầu của phụ nữ đối với hôn nhân chẳng qua cũng chỉ là có một người chồng yêu mình và những đứa con ngoan ngoãn mà thôi.
Bạn thấy sao?