Chương 113: Chương 113 - Thành công bước đầu

Phải nói rằng Lý Phong là người có tầm nhìn xa. Khi nhà kính được dựng lên, lứa rau mầm đầu tiên vừa nhú, đã có người từ các sạp rau quả và siêu thị trên thành phố xuống hỏi thăm, muốn đặt cọc trước toàn bộ số rau này.

Nhưng Lý Phong cảm thấy lứa rau đầu chưa ổn định, hơn nữa rau xanh mùa đông là hàng hiếm, chẳng lo không bán được, không cần thiết phải ký hợp đồng bán thân sớm như vậy.

Quả nhiên mắt nhìn của Lý Phong rất tốt. Đến đầu đông, rau xanh khan hiếm, chỉ còn lại ít cải thảo và khoai tây dễ bảo quản, trong khi đó rau cải trong nhà kính của Lý Phong đã lớn phổng phao xanh mướt.

Người tìm đến thôn gặp Lý Phong đàm phán ngày càng nhiều.

Dân làng thấy rau nhà kính của Lý Phong đắt hàng như vậy cũng rục rịch làm theo. Lý Phong không hề giấu nghề, nhiệt tình giúp bà con dựng nhà kính, trồng rau.

Đến mùa thu hoạch, cả thôn đều đến giúp một tay.

Lứa rau đầu tiên của Lý Phong bán được giá rất cao, còn ký được hợp đồng với siêu thị thực phẩm tươi sống lớn nhất thành phố.

Kinh tế nhà họ Lý phất lên trông thấy, trở thành hộ giàu có trong thôn.

Lý Phong dùng tiền kiếm được mua một mảnh đất nền, xây lại một căn nhà tứ hợp viện khang trang, bắt đầu chuẩn bị đám cưới rước Kiều Kiều về dinh.

Đầu đông năm sau, vào một ngày lành tháng tốt, Lý Phong cưới người chị dâu góa bụa của mình. Cuộc hôn nhân này cả thôn không ai dị nghị nửa lời.

Một là vì ai cũng biết nhân phẩm Lý Phong tốt, hai là anh giúp cả thôn làm giàu, chẳng ai có lý do gì để chỉ trích người ta.

Tô Kiều Kiều tuy là lần thứ hai bái đường thành thân, nhưng đều là với cùng một người. Lần trước cô vào cửa nhà họ Lý, là Lý Phong thay Lý Nhân bái đường, lần này cuối cùng cũng là hôn lễ thực sự của hai người.

Mọi người trong thôn đều biết ý tứ nên không nháo tân hôn quá đà.

Mẹ Lý được đón từ nhà cũ về, ngồi trên ghế cao nhận cái lạy của hai con, khuôn mặt bà đẫm nước mắt vì vui mừng và an lòng.

Đến tối, mọi người giúp dọn dẹp xong tiệc rượu mới ra về. Mẹ Lý cũng tự mình trở về nhà cũ.

Tô Kiều Kiều tắm xong, tóc còn ướt sũng bước ra. Gió đầu đông thổi vào người khiến cô rùng mình một cái.

Lý Phong vừa dọn dẹp phòng xong nhìn thấy cảnh này, vội lấy khăn bông trùm lên tóc cô, giúp cô lau khô: "Sao lại không lau khô tóc thế này? Bên ngoài lạnh thế này, cảm lạnh thì làm sao?"

Tô Kiều Kiều hưởng thụ sự cưng chiều của Lý Phong, mái tóc dài nằm gọn trong tay anh.

"Cũng đâu đến nỗi nào? Trước kia em toàn thế mà." Khóe miệng Tô Kiều Kiều không kìm được cong lên nụ cười hạnh phúc.

"Sau này không được thế nữa, sau này anh sẽ trông chừng em, trông cả đời."

Tô Kiều Kiều nói đùa: "Thế thì anh mệt lắm đấy."

"Trông vợ mình thì anh cam tâm tình nguyện."

Qua thời gian dài chung sống, tuy hôm nay mới cưới nhưng hai người đã sớm sống như vợ chồng thực sự.

Tô Kiều Kiều ngoan ngoãn đứng yên, mặc cho Lý Phong lau khô tóc cho mình. Lý Phong lấy lược, tỉ mỉ chải tóc cho cô để tóc mau khô hơn.

"Em đợi anh đi tắm cái đã." Lý Phong luồn tay ra sau, nhéo mông cô một cái, ánh mắt đầy ám muội, ý đồ quá rõ ràng.

Tô Kiều Kiều lập tức đỏ mặt, cúi đầu nhìn mũi chân: "Vâng."

Vì lo đám cưới, lại thêm chuyện nhà kính, đã lâu rồi hai người không "giày vò" nhau.

Nghĩ lại khoảng thời gian qua bận rộn không có thời gian nghĩ đến chuyện đó, giờ rảnh rỗi rồi, trong lòng cô cứ như có cái gì đó cào cấu, rất muốn, rất muốn...

Phòng tân hôn bây giờ rộng gấp đôi phòng cũ, điều làm cô thích nhất là nội thất bên trong đều do cô và Lý Phong cùng chọn, toàn là kiểu dáng cô thích.

Chiếc giường cưới trong phòng tân hôn cũng là kiểu mới nhất, giường lớn kiểu Âu, vừa to vừa êm, cô nhìn cái là ưng ngay.

Chỉ là hơi đắt, nhưng Lý Phong vẫn mua.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...