Chương 12: Chương 12 - Đưa cơm

Tô Kiều Kiều ngẩn người. Cô luôn có cảm giác người em chồng này không thích mình... Anh lúc nào cũng lạnh nhạt, mặt nặng mày nhẹ, thậm chí nói chuyện cũng đứng cách xa cô cả thước.

Có lẽ là do chuyện tối qua cô dựa vào lòng anh khóc, cũng có thể do sáng nay mẹ chồng đi rồi, anh không cần phải diễn trước mặt ai nữa nên càng tỏ ra xa cách.

Tô Kiều Kiều không biết mình đã làm gì sai khiến em chồng ghét bỏ, hoặc có thể ngay từ đầu anh đã không ưa mình rồi.

Mẹ chồng đi lần này không biết mấy ngày mới về, cô phải sống chung dưới một mái nhà với người đàn ông thô lỗ, cục mịch này, tốt nhất là nên cẩn thận lấy lòng một chút, nếu không lỡ đắc tội, anh đấm cho một cái thì chắc cô đi đời nhà ma.

Hạ quyết tâm, Tô Kiều Kiều múc đầy một liễn cháo lớn, hâm nóng hai cái màn thầu, xào một đĩa trứng và thái ít dưa muối bỏ vào làn. Bản thân cô còn chưa kịp ăn sáng, cứ thế xách làn đi ra đồng.

Cô phải hỏi thăm mấy người dọc đường mới biết hôm nay chú em chồng làm ở mảnh ruộng nào.

Mảnh ruộng này nằm ở chỗ hơi khuất, dưới một con mương thấp, phải đi xuống một con dốc khá đứng. Cô ôm chặt cái làn, rón rén từng bước đi xuống.

Người hàng xóm đang làm cỏ ở ruộng bên cạnh nhìn thấy, liền gọi Lý Phong: "Này Lý Phong, kia có phải chị dâu cậu không? Xách làn cơm đến cho cậu kìa?"

Lý Phong ngẩng đầu nhìn lên. Ngược chiều ánh sáng, anh thấy bóng dáng nhỏ nhắn của người phụ nữ đang trượt dài trên con dốc đứng, hai tay ôm chặt cái làn vào lòng, nhìn như sắp ngã lăn quay xuống dưới.

Tim Lý Phong thót lại, chẳng màng gì nữa, anh vứt cuốc chạy vụt lên dốc.

Anh sải bước ba bước thành hai, lao đến đỡ lấy Tô Kiều Kiều đang trượt ngã.

Phản ứng đầu tiên của Tô Kiều Kiều không phải là xem vết thương ở chân bị đá nhọn cứa rách, mà là vạch tấm khăn phủ làn ra xem cơm canh bên trong có bị đổ hay bẩn không.

Cô vất vả đi cả quãng đường dài đến đây chỉ để đưa chút cơm sáng này, nếu bị bẩn thì công cốc rồi.

"Sao chị lại ra đây?" Lý Phong nhíu mày, giọng gắt gỏng, giận vì cô chạy ra tận chốn xa xôi hẻo lánh này.

"Chị mang bữa sáng cho chú, không ăn sáng sao có sức làm." Tô Kiều Kiều trên đường đi đã nghĩ sẵn bao nhiêu lời hay ý đẹp để nói với anh, định bảo anh làm từ từ thôi kẻo mệt, nóng quá thì nghỉ tay, khát thì về nhà uống nước cô đun sẵn...

Nhưng khi ngước mắt lên nhìn khuôn mặt màu lúa mạch đang cau có, đôi lông mày nhíu chặt và những múi cơ cuồn cuộn lộ ra sau chiếc áo ba lỗ của anh, mọi lời nói đều bay biến đâu hết...

Biểu cảm của anh sao trông càng khó coi hơn thế này? Cô còn tưởng ít nhất anh cũng sẽ cảm ơn mình một tiếng chứ.

"Cơm đây, chú ăn đi, chị về trước đây." Tô Kiều Kiều đưa cái làn cho anh rồi quay đầu leo ngược lên dốc.

Lý Phong há miệng định nói gì đó, nhưng lại thấy cô đang tay chân lóng ngóng bò lên dốc. Chiếc quần vải mỏng manh không che giấu được cặp mông tròn trịa đầy đặn, mỗi bước leo lên lại in hằn hình dáng cặp mông nảy nở vô cùng rõ nét.

Nghĩ đến việc xung quanh còn có người khác đang làm đồng, nếu anh bỏ đi chỗ khác, bọn họ liếc mắt một cái là nhìn thấy ngay cái mông gợi cảm của cô. Anh đành đứng im tại chỗ, sầm mặt xuống, dùng thân mình che chắn tầm nhìn, dõi theo cô chậm chạp leo lên.

Tô Kiều Kiều leo lên đến nơi, quay đầu lại nhìn thì thấy Lý Phong vẫn đứng đó, sắc mặt càng thêm thâm trầm đáng sợ. Cô sợ quá ba chân bốn cẳng chạy biến!

Cả buổi sáng hôm đó, cô cứ nơm nớp lo sợ, chỉ sợ chuyện buổi sáng làm phật ý Lý Phong. Cô về nhà bận rộn cả buổi, đến trưa chỉ dám nấu món mì đơn giản nhất.

Lý Phong vác cuốc trở về, tay kia xách một cái túi lưới đỏ, bên trong đựng một quả dưa hấu to tướng.

"Chú về rồi à? Chị để nguội nước đun sôi rồi, chị đi nấu mì ngay đây, rồi mình ăn cơm."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...