Chương 13: Chương 13 - Lời ra tiếng vào

"Không vội, nghỉ một lát hẵng ăn." Lý Phong đi múc gầu nước giếng mát lạnh, thả quả dưa hấu vào ngâm. Nước giếng khoan đông ấm hạ mát, mùa hè dùng để ngâm hoa quả là tuyệt nhất, ngâm một lúc ăn vào mát lạnh đến tận ruột gan.

Lý Phong có mang bình nước ra đồng nên không khát, cũng chẳng uống nước Tô Kiều Kiều để nguội sẵn.

Lọt vào mắt Tô Kiều Kiều, cô lại nghĩ anh vẫn đang giận...

"Tối nay chị nướng bánh, xào hai món ăn kèm bánh cuốn nhé?"

"Được." Lý Phong trong lòng đang rối bời, chỉ sợ ở gần cô quá sẽ mất kiểm soát, vậy mà cô cứ lượn lờ quanh anh.

Tô Kiều Kiều thấy anh hờ hững lạnh nhạt thì cũng im bặt, lủi thủi đi sang một bên.

Lý Phong quay đầu lại, sực nhớ ra mình bỏ quên cái cuốc ngoài ruộng. Nghĩ để qua đêm sợ bị trộm mất, nhà lại đang hết thức ăn, tiện thể anh ra ngoài mua chút đồ ăn sẵn về luôn.

Anh đứng dậy đi ra khỏi sân. Tô Kiều Kiều há miệng định hỏi nhưng rồi lại thôi.

Chắc anh ghét mình lắm... nên mới không chịu ở chung với mình dù chỉ một lúc.

Lý Phong đi bộ ra đồng, trời vẫn chưa tối hẳn. Những nhà nhiều ruộng vẫn còn đang mải mê làm việc. Chưa đến gần đã nghe thấy tiếng mấy gã đàn ông tán dóc.

"Này lão Lưu, hôm nay ông thấy chị dâu thằng Lý Phong chưa?"

"Thấy rồi, sao thế?"

"Ngon không?"

"Ngon chứ, mười dặm tám thôn này kiếm đâu ra con đàn bà ngon như thế. Chẳng trách thằng Lý Nhân khéo chọn thật, cưới được cô vợ xinh như mộng."

"Xùy, có tác dụng đếch gì? Trước ngày cưới một hôm thì liệt, động phòng còn chưa được động. Tao nhìn cái dạng nó cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu. Mày bảo con vợ trẻ mơn mởn thế kia liệu có chịu thủ tiết không?"

"Thủ tiết á? Trẻ đẹp thế kia chắc dễ tái giá lắm, làm sao mà chịu ở vậy được. Giờ có phải xã hội cũ đâu mà bắt góa phụ thủ tiết thờ chồng."

"Cũng phải, loại này mà ở góa thì đàn ông cả cái thôn này bị nó câu mất hồn hết, tối đến chắc xếp hàng dài xin vào phòng nó."

Lão Lưu nghe ngứa tai: "Mồm miệng tích đức chút đi."

"Tích đức? Hừ, bên nhà vợ tao có thằng em họ, bị ngốc, nhưng vẫn còn ngon chán so với thằng liệt Lý Nhân. Tao đang tính đợi thằng Lý Nhân chết thì làm mai cho mối này đây."

"Mày đừng có làm cái trò thất đức ấy."

"Thất đức gì? Thằng ngốc còn biết làm tình với vợ, chứ thằng Lý Nhân thì chịu chết, haha... Á..."

Gã to mồm còn chưa cười dứt tiếng thì thấy một bóng đen to lớn từ ruộng ngô lao ra, đấm thẳng vào mặt hắn một cú trời giáng.

"Mày vừa nói cái gì?" Lý Phong mặt đen như Bao Công, túm cổ áo gã kia xốc ngược lên. Tên này nổi tiếng mồm miệng bẩn thỉu trong thôn, hắn nói xấu ai Lý Phong không quan tâm, nhưng dám động đến Kiều Kiều thì anh quyết không tha.

Gã kia nhìn thấy vẻ mặt như hung thần ác sát của Lý Phong thì sợ mất mật: "Ấy ấy, chú em Lý Phong, anh... anh chỉ đùa thôi, đùa thôi mà."

"Đùa à?" Lý Phong nghiến răng ken két, vung tay đấm thêm một cú nữa khiến gã kia lăn quay ra đất không bò dậy nổi.

"Buồn cười lắm sao?" Lý Phong bước tới túm hắn dậy, nện thêm hai cú nữa, đánh cho gã kia kêu la oai oái.

Lão Lưu cũng thấy tên này mồm mép đáng ghét, nên cố tình đứng nhìn Lý Phong đánh cho chán chê rồi mới vào can: "Ấy thôi thôi, chú em Lý Phong, đừng đánh nữa, đánh nữa là chết người đấy. Nó là cái thằng tính khí như thế, mồm chó không mọc được ngà voi, chú đánh cũng đánh rồi, đừng chấp nó nữa."

"Nó nói xấu người khác tôi không quản, cũng đếch đến lượt tôi quản. Nhưng nếu để tôi nghe thấy nó nói động đến chị dâu tôi nửa câu, dù là trước mặt hay sau lưng, tôi tuyệt đối không tha cho nó! Mày nhớ kỹ đấy, lần sau không chỉ là mấy đấm thế này đâu!" Lý Phong trừng mắt nhìn gã kia đầy hăm dọa rồi mới chịu buông tay.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...