Chương 15: Chương 15 - Trộm nhìn em chồng tắm

Tô Kiều Kiều sợ hãi vùng vẫy thoát khỏi anh, lăn lê bò toài khỏi bậc thềm rồi chui tọt vào bếp, không dám ngoảnh đầu lại. Chỉ còn mình Lý Phong ngồi đó, ngẩn ngơ hồi tưởng lại hương vị đôi môi mềm mại vừa rồi.

Xúc cảm ấy, mềm mại, ngọt ngào, dù chỉ là lướt qua trong tích tắc, nhưng anh dường như đã nếm được vị ngọt nơi đầu lưỡi cô.

Lý Phong đưa lưỡi liếm nhẹ lên chỗ môi mình vừa chạm vào môi cô, ánh mắt thoáng vẻ giằng co.

Anh biết làm thế với chị dâu là sai trái, nhưng lời gã đàn ông hôm nay nói không phải không có lý. Nếu anh cả chết, cô sẽ tái giá. Góa phụ tái giá, khả năng cao là chẳng lấy được người tử tế.

Còn nếu cô chọn thủ tiết... thì đàn ông cả cái thôn này sẽ dòm ngó cô.

Ý của mẹ anh không phải anh không hiểu, chỉ cần anh gật đầu, đợi anh cả đi rồi, anh và chị dâu có thể đường hoàng đến với nhau.

Đến lúc đó, anh có thể bảo vệ cô, che chở cho cô cả đời...

Bữa tối, Tô Kiều Kiều bưng cơm về gian nhà phía Đông ăn, cô thực sự không muốn đối mặt với Lý Phong lúc này. Cô cảm thấy anh có chút kỳ lạ...

Hai ngày tiếp theo đối với Tô Kiều Kiều chẳng khác nào cực hình. Ngày nào cô cũng mong ngóng mẹ chồng mau về, đừng để cô và em chồng phải lúng túng nhìn nhau trong căn nhà trống này nữa.

Cô tìm đủ mọi cách để tránh mặt Lý Phong. Anh chưa dậy cô đã nấu xong cơm để ở nhà trên, rồi chui tọt về phòng không ra ngoài.

Đợi anh đi làm đồng cô mới ra giặt giũ dọn dẹp. Buổi tối anh về cũng vậy, cô ăn cơm sớm rồi trốn biệt trong phòng.

Cô cố tình tránh mặt anh, anh sao có thể không biết. Có lúc anh về gặp cô đang ở trong sân, cô cũng giả vờ như không thấy, quay người đi thẳng về phòng đóng chặt cửa.

Sự lạnh nhạt và lảng tránh này khiến anh khó chịu còn hơn cả bị giết.

Buổi tối, Tô Kiều Kiều chuẩn bị quần áo đi tắm, cô ghé mắt qua cửa sổ nhìn ra ngoài. Đèn gian nhà phía Tây đang sáng, đèn nhà tắm tối om, giờ này chắc Lý Phong đã tắm xong về phòng rồi.

Vì muốn tránh mặt Lý Phong, cô làm gì cũng phải canh giờ giấc.

Cô ôm quần áo, rón rén mở cửa phòng đi về phía nhà tắm.

Nhà tắm dựng ngay cạnh gian nhà phía Tây, cô đi qua đó không tránh khỏi phải rón rén, sợ Lý Phong nghe thấy.

Cô đẩy cửa nhà tắm, bên trong tối đen như mực. Cô đóng cửa lại, không quên chốt cửa cẩn thận, rồi quay người mò mẫm tìm công tắc đèn.

Công tắc chưa sờ thấy đâu, tay cô lại chạm phải một bức tường thịt nóng hổi.

"Á!" Tô Kiều Kiều kinh hãi hét lên một tiếng, ngay sau đó cả người bị bức tường thịt ấy ép chặt vào cánh cửa gỗ.

Trước mặt cô, Lý Phong ướt sũng nước đang đè lên người cô, giọng nói khàn đặc như bị giấy nhám chà qua: "Chị dâu định trộm nhìn em chồng tắm à?"

"Không, chị không có, không có..." Tô Kiều Kiều sợ đến mức lắp bắp. Tại sao anh tắm mà không bật đèn? Lại còn không khóa cửa?

"Không có? Thế chị lén lút mò vào đây làm gì?" Lý Phong chặn ngay trước mặt, cả người dán chặt vào người cô.

Trong bóng tối, Tô Kiều Kiều cảm nhận được anh... không mặc quần áo.

Tô Kiều Kiều chỉ biết ép sát lưng vào ván cửa để tạo khoảng cách với anh: "Vậy tại sao chú tắm không bật đèn... chị tưởng không có người."

Bóng tối bao trùm sự im lặng, một lúc sau, giọng nói khàn khàn của Lý Phong lại vang lên: "Nếu tôi bật đèn, chị có còn vào không?"

Tim Tô Kiều Kiều đập thình thịch, không biết phải trả lời sao.

Lý Phong khàn giọng: "Hai hôm nay chị cứ tránh mặt tôi, chị tưởng tôi không biết à? Tại sao lại tránh mặt tôi?"

Tô Kiều Kiều chỉ biết cứng miệng chối: "Chị không có tránh mặt chú..."

"Không có?" Lý Phong cười tự giễu, cúi thấp người tựa cằm lên vai cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...