Chương 16: Chương 16 - Đừng trốn tránh tôi

"Ngày nào chị thấy tôi cũng bỏ chạy, mặt đối mặt cũng coi như không thấy, thế chẳng phải là đang tránh mặt tôi sao?"

Lý Phong nghiêng đầu, cắn nhẹ lên dái tai nhỏ nhắn của cô, khiến cô rùng mình run rẩy.

"Chị làm thế còn khó chịu hơn là giết tôi nữa." Giọng Lý Phong trầm thấp, khàn đặc, mang theo chút tủi thân khó phát hiện: "Chị đừng trốn tôi nữa."

"Chúng... chúng ta làm thế này là sai trái, chú hai à..." Tô Kiều Kiều run rẩy đưa tay đẩy anh ra, xoay người định mở cửa, nhưng trong bóng tối, bàn tay cô đã bị Lý Phong chuẩn xác giữ chặt.

Thân hình nóng hầm hập của Lý Phong áp sát vào lưng cô. Cách một lớp vải mỏng manh, hơi nóng hừng hực từ người anh như muốn nướng chín cô.

Anh ôm chặt lấy cô từ phía sau, giọng nói đầy kìm nén: "Tôi làm sao không biết thế này là sai trái? Tôi tự nhủ với lòng chị là chị dâu của tôi, tôi không được suy nghĩ bậy bạ, nhưng tôi không kiềm chế được... Chị mới không để ý đến tôi có hai ngày, chị có biết tôi khổ sở thế nào không?"

Tô Kiều Kiều hoàn toàn hoảng loạn. Cô không biết Lý Phong lại có tâm tư này với mình, càng không biết phải chống đỡ ra sao. Người chồng bại liệt của cô vẫn đang nằm trong gian nhà phía Đông kia.

Bàn tay to lớn của Lý Phong vòng từ phía sau ra trước ngực cô, xoa nắn lên bầu ngực mà anh hằng mơ tưởng. Bầu ngực này thật mềm mại, y hệt như trong những giấc mơ của anh.

Lý Phong cúi đầu hôn lên má cô, hít hà mùi hương thơm ngát trên cơ thể cô: "Mẹ chẳng phải muốn chị sinh con sao? Tôi có thể cho chị một đứa con. Kiều Kiều, sau này chị sống với tôi có được không?"

Tô Kiều Kiều như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, hoảng hốt xoay người đẩy mạnh anh ra: "Không được... không được..."

Không thể như thế được, cô là chị dâu của anh!

"Lý Phong, chúng ta không thể như vậy... Cầu xin chú, đừng làm thế." Tô Kiều Kiều vừa bất lực vừa sợ hãi.

Lý Phong đứng chôn chân tại chỗ, cự vật bên dưới đang gào thét, từng thớ cơ bắp trên người cũng căng cứng vì hưng phấn.

Chỉ cần anh muốn, hôm nay cô chắc chắn sẽ thuộc về anh.

Nhưng cô không nguyện ý... Cô không thích anh... Trong tim cô chỉ có anh cả chứ không có anh.

Lý Phong siết chặt nắm đấm, cố nén dục vọng đang cuộn trào trong cơ thể. Một lúc lâu sau, anh nói: "Được! Tôi hiểu ý chị rồi."

Nói xong, không đợi cô phản ứng, anh mở cửa nhà tắm, đẩy mạnh cô ra ngoài, sau đó đóng sầm cửa lại ngay sau lưng cô.

Tô Kiều Kiều bị đẩy ra ngoài, gió lạnh thốc vào người khiến cô tỉnh táo lại đôi chút.

Cô quay đầu nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt. Anh đã hiểu cái gì?

Vừa rồi thực sự dọa cô sợ chết khiếp. Cô vội vã chạy trốn về gian nhà phía Đông, đóng chặt cửa phòng, trái tim vẫn đập loạn nhịp không kiểm soát.

Nghĩ đến sự điên cuồng vừa rồi của Lý Phong, cô vẫn còn thấy sợ hãi, nhưng nhớ lại những lời anh nói, trong lòng lại dấy lên một cảm xúc khó tả...

...

Xảy ra chuyện như vậy, hai người gặp mặt càng thêm ngượng ngùng khó xử. Tô Kiều Kiều cảm thấy mình không thể nào tiếp tục ở lại nhà họ Lý được nữa.

Vừa khéo anh trai cô sắp cưới vợ, cần chuẩn bị rất nhiều thứ, mẹ cô sang gọi cô về nhà mẹ đẻ phụ giúp.

Vốn dĩ đang là mùa nông vụ bận rộn, cô không nên về mà phải ở lại nhà họ Lý chăm sóc Lý Nhân, nhưng cô thực sự không còn cách nào sống chung dưới một mái nhà với Lý Phong được nữa.

Lý Phong cũng đồng ý rất nhanh, nói rằng anh sẽ chăm sóc anh cả, việc đồng áng sẽ thuê người làm giúp. Tô Kiều Kiều lúc này mới thu dọn quần áo cùng mẹ về nhà ngoại.

Lúc bước ra khỏi cổng nhà họ Lý, Tô Kiều Kiều có chút không yên tâm quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lý Phong đang đứng ở cổng lớn, lẳng lặng nhìn theo hướng cô rời đi.

Mẹ Tô giục cô đi nhanh hơn: "Sao thế con?"

Tô Kiều Kiều lắc đầu, rảo bước theo mẹ rời đi thật nhanh.

Lý Phong nhìn theo bóng lưng Tô Kiều Kiều, anh không chắc liệu cô có còn quay lại hay không. Nhưng quay lại hay không cũng chẳng quan trọng, những ngày tháng trong cái nhà này vốn dĩ đã chẳng dễ sống.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...