Anh cởi áo ba lỗ, ở trần ngồi xuống kiểm tra mắt cá chân sưng đỏ của cô, quả nhiên da đã bị trầy xước.
Anh múc nước giếng vào lau vết thương cho cô, lại thấy cô khóc càng lúc càng to. Tưởng mình mạnh tay làm cô đau, anh cúi người xuống, giống như lần trước, nhẹ nhàng thổi vào vết thương, dỗ dành: "Ngoan nào, đừng khóc, lát nữa là hết đau thôi."
Tô Kiều Kiều cụp mắt nhìn dáng vẻ ân cần của anh, nhớ lại những lời anh nói hôm đó, trái tim không nhịn được mà run rẩy. Cô khẽ khàng hỏi một câu: "Chú còn thích tôi không?"
Lý Phong đang lau vết thương bỗng khựng lại, không dám tin ngước mắt lên nhìn cô: "Chị nói cái gì?"
Tô Kiều Kiều vội lắc đầu: "Không... không có gì."
"Tôi nghe thấy rồi." Giọng anh khàn đặc, như đang cố kìm nén con quỷ dữ trong người.
Ngay sau đó anh đứng dậy, đè cô xuống dưới thân mình, đôi mắt vì kích động mà đỏ ngầu: "Chị hỏi tôi còn thích chị hay không."
Tô Kiều Kiều thở cũng không dám thở mạnh, sự im lặng bao trùm không gian giữa hai người, thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng tim đập thình thịch.
"Tôi thích chị, trước giờ vẫn luôn thích." Từ khi cô và anh cả chưa kết hôn anh đã thích! Chỉ là đoạn tình cảm này anh đành chôn chặt trong lòng, không dám quang minh chính đại bày tỏ.
Lồng ngực nóng hổi của Lý Phong áp sát vào cô, ngày càng gần, mọi chuyện đang đi theo hướng không thể kiểm soát.
Tô Kiều Kiều đưa tay đẩy ngực anh, sức nóng từ lồng ngực anh bỏng rát khiến cô luống cuống: "Đừng..."
Bàn tay thô ráp của Lý Phong nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại đang đặt trên ngực mình, ánh mắt kiên định: "Chị không được hối hận!"
Tô Kiều Kiều còn chưa kịp hỏi không được hối hận chuyện gì, đôi môi mang đầy tính xâm lược của anh đã ập xuống.
"Ưm..."
Đôi môi anh có chút khô khốc, nghiền nát lên đôi môi mềm mại ẩm ướt của cô. Những cọng râu lởm chởm chưa cạo sạch cọ vào mặt cô đau rát, hơi thở đàn ông xa lạ mà bá đạo bao trùm lấy cô.
Bàn tay đang nắm tay cô buông ra, mò mẫm tìm đến trước ngực cô, cách lớp áo mỏng và áo lót xoa nắn bầu ngực mềm mại.
"Lý Phong..." Tô Kiều Kiều sợ hãi, không biết anh muốn làm gì.
Lý Phong nhân cơ hội đưa chiếc lưỡi dày len lỏi vào khuôn miệng nhỏ nhắn như trái anh đào của cô, trắng trợn cướp đoạt hơi thở bên trong.
Mọi thứ thuộc về cô đối với anh đều ngọt ngào đến lạ. Lưỡi anh càn quét dịch vị trong miệng cô, chiếc lưỡi dày cuốn lấy cái lưỡi thơm tho của cô, kéo vào miệng mình mà nhấm nháp kỹ càng.
Hàng cúc áo màu hồng cánh sen bị những ngón tay vụng về của anh cởi bỏ, chiếc áo lót màu trắng điểm hoa hồng lộ ra, cặp ngực trắng như ngọc chỉ được che chắn một nửa.
Chỉ cần kéo nhẹ chiếc áo lót xuống, bầu ngực thiếu nữ đầy đặn đàn hồi liền bật ra ngoài.
Bầu ngực trắng nõn, vun cao to đến lạ thường, nhưng đầu ngực lại nhỏ nhắn hồng hào, giống như điểm một nốt son đỏ tươi trên chiếc bánh bao trắng bóc.
Rõ ràng thân hình mảnh mai như liễu rủ trước gió, vậy mà lại mang trên mình đôi gò bồng đảo lớn đến thế.
Lý Phong nhìn đến đỏ cả mắt, cổ họng khô khốc, muốn tìm chút gì đó để giải khát. Nghĩ là làm, anh cúi đầu ngậm lấy một bên ngực cô.
"Á!" Tô Kiều Kiều thảng thốt kêu lên, vội lấy tay che miệng. Anh đang làm gì thế này? Tại sao anh lại ăn vú cô?
Tuy đã lấy chồng nhưng Tô Kiều Kiều vẫn mù tịt về chuyện này, chỉ cảm thấy Lý Phong ngậm vú mình có chút nhột, một cảm giác tê dại khó tả chạy dọc khắp cơ thể.
Lý Phong mút mát bầu ngực mềm mại, cái lưỡi thô ráp quét qua đầu nhũ hoa nhạy cảm, khiến cô run lên bần bật.
"Đừng... nhột..." Tô Kiều Kiều muốn đẩy anh ra nhưng không được.
Lý Phong nghe cô kêu nhột, liền mút mạnh đầu ngực, dùng răng day day, cắn nhẹ rồi kéo ra.
"Đau..." Tô Kiều Kiều dù sao cũng là gái chưa chồng, bị đối xử như vậy liền rơm rớm nước mắt: "Lý Phong, hơi đau."
Bạn thấy sao?