Chương 2: Chương 2 - Muốn ăn chị dâu

Tô Kiều Kiều nở một nụ cười, cúi đầu e thẹn, có chút ngượng ngùng không dám nhận lời khen của người em chồng này.

Nào ngờ dáng vẻ ấy lại trúng ngay ý muốn của Lý Phong. Anh thích nhất là nhìn bộ dạng chị dâu thẹn thùng cúi đầu cười mỗi khi được anh khen ngợi. Dáng vẻ ấy phải nói là quyến rũ chết người. Nói đi cũng phải nói lại, chị dâu vốn là mỹ nhân nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn. Hồi nhỏ, cha cô đã tự ý định hôn ước từ bé cho cô với anh cả của anh. Lớn lên, hai người thuận lý thành chương mà lo liệu đám cưới, nhưng trớ trêu thay, ngay trước ngày cưới, anh cả vì muốn thể hiện nên đã lái xe máy rồi bị ngã liệt giường. Cha của cô vừa sợ lời ra tiếng vào, vừa sợ cô không gả qua thì phải trả lại sính lễ, nên cuối cùng vẫn quyết đưa cô về nhà họ Lý.

Hôn lễ hôm đó, chính là anh thay mặt anh cả cùng chị dâu bái đường...

Anh vừa hồi tưởng lại những chi tiết trong ngày cưới, vừa dán mắt vào bộ ngực đang phập phồng nảy nở trước ngực cô. Ngực của cô chắc chắn rất mềm, mềm như chiếc màn thầu trắng bóc này vậy. Nghĩ đoạn, anh cắn mạnh một miếng màn thầu, cứ như thể đang cắn ngập vào bầu ngực đầy đặn của cô.

Lý Phong ăn xong, Tô Kiều Kiều dọn dẹp bàn ăn thì mẹ Lý cũng vừa về tới.

Tô Kiều Kiều vội bước ra đón: "Mẹ về rồi ạ? Con đã trải chăn nệm sẵn cho mẹ rồi."

"Ừ." Mẹ Lý đối với cô con dâu này thái độ vẫn luôn nhàn nhạt, trong lòng bà luôn có sự lấn cấn, cho rằng con trai cả bị ngã liệt là do có liên quan đến cô. Bà đặt thứ đang nắm chặt trong tay vào tay Tô Kiều Kiều: "Mang cái này đặt ở đầu giường con."

Tô Kiều Kiều ngơ ngác nhìn con búp bê bằng sứ trong tay, thắc mắc: "Cái này dùng để làm gì ạ?"

"Đừng hỏi nhiều, tóm lại là sẽ không hại con đâu. Nhớ kỹ, phải đặt ở đầu giường của con." Mẹ Lý dặn dò lại một lần nữa.

"Vâng ạ." Tô Kiều Kiều cũng không hỏi thêm. Kể từ khi Lý Nhân bị liệt, mẹ chồng cô liên tục tìm thầy bói bà đồng xem xét, thường xuyên mang về mấy thứ kỳ quái bắt cô bày trong gian nhà phía Đông. Bày nhiều như thế nhưng cũng chẳng thấy hiệu quả gì.

Mẹ Lý thấy con trai út cũng đang đứng trong sân, bèn hỏi: "Sao còn chưa đi ngủ? Mai không phải xuống ruộng à?"

"Ruộng ngô bên thôn lân cận có đám bị sâu bệnh rồi, con với chú Tư vừa đi xem ruộng ngô nhà mình, định bụng mai sẽ phun thuốc phòng trước. Mai mẹ với chị dâu làm thêm mấy món, con gọi chú Tư sang ăn cơm."

"Được, mẹ biết rồi, mau đi ngủ đi." Mẹ Lý nói xong cũng đi vào nhà trên.

Tô Kiều Kiều cầm con búp bê sứ đi về phía gian nhà phía Đông. Lý Phong đứng ở cửa gian nhà phía Tây, nhìn bóng dáng cô vén rèm bước vào rồi đóng chặt cửa lại. Nghĩ đến việc đêm nay cô sẽ ngủ bên cạnh anh cả mình, ngọn lửa khô nóng trong lòng anh càng bốc lên dữ dội.

Đêm xuống, Tô Kiều Kiều làm theo yêu cầu của mẹ chồng, đặt con búp bê sứ lên đầu giường mình. Cô không ngủ chung giường với Lý Nhân. Lý Nhân bây giờ mở mắt là tỉnh, nhắm mắt là ngủ, đại tiểu tiện không tự chủ, tất cả đều giải quyết trên giường, nếu không phát hiện kịp thời thì sẽ dây bẩn ra cả chăn chiếu.

Vì vậy, cô kê một chiếc giường nhỏ trong gian phòng chật hẹp, nằm xéo đối diện với giường của Lý Nhân.

Cô nằm cô độc trên giường, nhớ lại cảnh tượng cha nhất quyết ép cô gả cho Lý Nhân. Bởi vì tiền sính lễ của cô vừa khéo dùng để cưới vợ cho anh trai, bên phía anh trai đã định ngày rồi, nhưng Lý Nhân lại thành ra người tàn phế. Để con trai mình không bị ế vợ, ông đành nhẫn tâm gả con gái cho một người liệt, cũng là để người ta không chửi con gái mình là sao chổi khắc chồng...

Tô Kiều Kiều nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mi. Đêm dài cô quạnh đối với cô giống như một con thú dữ nuốt chửng mọi thứ, khiến cô sợ hãi nhưng lại buộc phải đối mặt.

Hôm sau cô dậy thật sớm, cùng mẹ chồng làm bữa sáng. Vừa mở cửa phòng, cô đã thấy chú em chồng đứng trước cửa gian nhà phía Tây, ở trần trùng trục, hai tay giơ cao, vừa ngáp vừa vươn vai.

Anh sở hữu một thân hình cơ bắp cuồn cuộn, dáng người lại khôi ngô vạm vỡ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...