Chương 23: Chương 23: Chồng sẽ làm cho em sướng

Một đêm dài đằng đẵng và dâm loạn trôi qua. Khi Tô Kiều Kiều tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. Cô cử động thử, cả người đau nhức như bị xe cán qua.

Cô dậy thì thấy trong nhà chỉ có một mình, chắc Lý Phong đã ra đồng rồi. Cô lê thân thể rã rời, việc đầu tiên là chạy sang gian nhà phía Đông xem Lý Nhân.

Lý Nhân đã được dọn dẹp sạch sẽ, quần áo chăn màn đều được thay mới, người ngợm cũng được lau rửa thơm tho, ngay cả sàn nhà cũng được quét tước gọn gàng.

Ra đến nhà trên, cô lật tấm vải che bàn ăn lên, bên dưới có một cái màn thầu và một đĩa trứng xào xúc xích.

Anh chuẩn bị cả bữa sáng cho cô sao?

Ký ức đêm qua ùa về, mặt Tô Kiều Kiều đỏ bừng. Nhìn mâm cơm trên bàn như nhìn thấy rắn rết, cô vội vàng đậy tấm vải lại.

Quá hoang đường rồi...

Hai người đêm qua quá điên cuồng, quá hoang đường.

Tô Kiều Kiều sờ lên khuôn mặt nóng ran, tự trách mình hôm qua mụ mị đầu óc mới nghĩ đến chuyện kiếm con để ở lại nhà họ Lý, rồi lại xảy ra quan hệ với em chồng. Đây là loạn luân, cô còn mặt mũi nào mà ở lại cái nhà này nữa...

Hôm qua cô bị làm sao thế này? Là do sự quan tâm của anh sao?

Dù thế nào đi nữa, chuyện đêm qua là một sai lầm, cô không thể tiếp tục lún sâu.

Mẹ chồng sắp về rồi, Lý Nhân vẫn nằm liệt ở đó, cái nhà này không thể loạn lên được.

Tô Kiều Kiều vẫn như mọi ngày dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ chăn màn phơi phóng.

Bao gồm cả bộ chăn ga dâm loạn đêm qua của hai người.

Cô nhìn vết máu trên ga giường, ra sức vò thật mạnh.

Lý Phong trở về, thấy cô đang quay lưng về phía mình, cúi người chăm chú giặt đồ. Anh nổi hứng, nhẹ nhàng đặt cuốc xuống, đi đến sau lưng Tô Kiều Kiều, ôm chầm lấy cô.

"Á!" Tô Kiều Kiều hoảng hốt, muốn vùng ra nhưng sức lực chênh lệch quá lớn, cô còn chẳng bẻ nổi một cánh tay của anh: "Mau buông tôi ra!"

Giữa ban ngày ban mặt, cửa nẻo còn không đóng, sao anh dám làm thế!

Lý Phong chỉ nghĩ cô xấu hổ, càng ôm chặt hơn. Tô Kiều Kiều vặn vẹo trong lòng anh, khiến côm thịt bên dưới lập tức như được châm lửa, phồng to lên.

"Đừng ngoáy nữa, em muốn lấy mạng tôi à." Lý Phong xoay người cô lại, nâng mặt cô lên, nhìn gò má ửng hồng của cô, trong lòng gợn sóng, cúi đầu định hôn xuống.

"Ưm..." Tô Kiều Kiều né tránh, quay mặt đi: "Đừng như vậy, Lý Phong! Chú buông tôi ra."

"Sao thế? Tối qua làm em không sướng à? Hôm nay lại trở mặt không nhận người." Lý Phong trêu chọc: "Thế để hôm nay làm lại, chồng sẽ làm cho em sướng!"

Những lời nói thô tục của cậu kích thích Tô Kiều Kiều, cô càng ra sức đẩy cậu: "Chúng ta không thể như vậy, không nên như vậy. Em chồng à, chú buông tôi ra."

Lý Phong sững người, Tô Kiều Kiều nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay anh, đứng trước mặt cậu, cúi gằm mặt, thở hổn hển.

Lý Phong không chắc mình vừa nghe thấy gì: "Cái gì gọi là chúng ta không nên như vậy?"

"Chính là không nên như vậy. Chú là em chồng, tôi là chị dâu, chúng ta không thể làm thế. Cứ coi như... coi như chưa từng xảy ra chuyện gì đi." Tô Kiều Kiều vẫn cúi đầu, không chịu và cũng không dám ngẩng lên nhìn anh. Dù không nhìn, cô cũng tưởng tượng ra sắc mặt của người đàn ông thô lỗ này đáng sợ đến mức nào.

Lý Phong sững sờ hồi lâu mới tiêu hóa được lời cô nói, cười lạnh một tiếng: "Người ta hay nói đàn ông kéo quần lên là không nhận người, không ngờ chị mới là kẻ kéo quần lên trở mặt vô tình."

Tô Kiều Kiều bị chỉ trích cúi đầu càng thấp hơn: "Tôi không có..."

"Vậy tôi là cái gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...