Tô Kiều Kiều ngước mắt nhìn anh, không hiểu câu hỏi của anh có ý gì.
Lý Phong hỏi lại lần nữa: "Vậy tôi là cái gì? Ngủ với chị xong rồi bị chị đá à?" Lần này giọng điệu chất vấn đã pha chút khàn khàn.
Đối mặt với câu hỏi của anh, Tô Kiều Kiều không thể trả lời, cũng không biết phải trả lời sao.
Cô chỉ biết lắc đầu: "Chuyện tối qua... cứ coi như chưa từng xảy ra có được không?"
"Chị nói xem có được không?" Lý Phong ép sát cô vào góc tường, cúi xuống nhìn bộ dạng hoảng loạn luống cuống của cô, như thể cô sợ anh lắm vậy.
Lý Phong cảm thấy tấm chân tình của mình bị giẫm đạp nát bấy.
Trong ngực anh nghẹn một cục tức: "Coi như chưa từng xảy ra cũng được." Lý Phong khàn giọng nói.
Tô Kiều Kiều ngước đôi mắt tròn xoe như mắt hạnh nhìn anh đầy vẻ không tin: "Thật sao?"
"Nhưng tôi có một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Cho tôi làm thêm một lần nữa."
"!" Tim Tô Kiều Kiều đập thót một cái, người đã bị Lý Phong cúi xuống vác lên vai, sải bước đi về phía gian nhà phía Tây.
"Tôi còn chưa đồng ý mà, Lý Phong, thả tôi xuống!" Tô Kiều Kiều bị vác trên vai, mặt áp vào tấm lưng cứng như đá của anh, đấm đá thế nào cũng vô dụng.
"Nếu muốn người khác biết thì cứ hét to lên." Lý Phong đe dọa, làm bộ định vác cô đi ra cổng lớn.
"Đừng đừng!" Tô Kiều Kiều sợ hãi tột độ, nếu để người khác biết chuyện này, cô còn mặt mũi nào mà sống nữa.
Cô không dám kêu nữa. Lý Phong ném cô lên giường, quay người đóng cửa lại, chưa kịp khóa cửa đã bắt đầu cởi quần áo.
Anh lột chiếc áo ba lỗ đẫm mồ hôi vứt xuống đất, để lộ cơ bụng sáu múi săn chắc do lao động chân tay quanh năm suốt tháng và làn da màu lúa mạch rám nắng khỏe khoắn.
Anh một tay cởi quần, một tay kéo áo sơ mi ngắn tay của Tô Kiều Kiều.
"Đừng, đừng xé, để tôi tự cởi." Tô Kiều Kiều hai tay giữ chặt cổ áo, đôi mắt nhìn anh vẫn còn vương nét sợ hãi.
Lý Phong buông tay, dứt khoát tụt quần dài, kéo cả quần lót xuống. Cây gậy thịt to lớn bị giam cầm nãy giờ bật ra, ngạo nghễ dựng đứng, gân guốc nổi lên chằng chịt, rung rinh vì hưng phấn, lỗ sáo rỉ ra từng giọt tinh dịch, chậm rãi nhỏ xuống đất.
Đôi mắt đen láy sắc bén của Lý Phong nhìn chằm chằm vào cô, chờ cô chủ động cởi cúc áo.
"Chú... Chú đừng nhìn chằm chằm tôi, quay đi, tôi cởi xong chú hẵng quay lại." Bị anh nhìn chằm chằm thế này, cô xấu hổ không sao cởi nổi.
"Tối qua sờ cũng sờ rồi, làm cũng làm rồi, chỗ nào mà tôi chưa nhìn thấy? Hôm nay chị còn e thẹn cái gì? Đằng nào cũng là lần cuối cùng." Lý Phong cố kìm nén dục vọng đang cuộn trào, đưa tay tuốt lộng côn thịt hai cái: "Là tôi cởi hay chị tự cởi đây?"
Tô Kiều Kiều bị anh khích bác đến đỏ chín mặt, quyết tâm cởi cúc áo sơ mi.
Vừa cởi được hai cúc, đôi gò bồng đảo căng tròn đã nôn nóng lộ ra.
Bầu ngực to tròn chen chúc trong chiếc áo lót mỏng manh, ép thành một khe sâu hun hút, đầu vú ẩn hiện sau lớp vải ren.
Lý Phong đỏ mắt, không nhịn được nữa, cúi đầu vùi vào ngực cô, dùng răng cắn lấy mép áo lót kéo xuống để lộ bầu ngực ra ngoài, rồi há miệng ngậm lấy đầu vú cô mà mút mát điên cuồng.
Tô Kiều Kiều bị cậu mút đến mềm nhũn cả người: "Đừng, tôi còn chưa cởi xong mà."
Lý Phong không đợi cô cởi xong nữa, đè lên người cô, vừa yêu vừa hận mà gặm cắn ngực cô.
"Ưm a... đừng cắn." Tô Kiều Kiều ôm đầu anh, túm lấy mái tóc ngắn ngủn, ưỡn ngực đưa vào miệng anh, chỉ mong anh cắn nhẹ một chút.
Nhưng Lý Phong như phát tiết, muốn cô phải chịu chút đau đớn, cắn lấy đầu ngực cô kéo mạnh một cái, làm Tô Kiều Kiều đau đến hét lên, cả người run rẩy.
Bạn thấy sao?