Chương 27: Chương 27 - Sắp bị làm đến chết rồi

Tô Kiều Kiều không ngờ Lý Phong lại to gan đến thế. Cô bấu chặt lấy hai bắp tay anh, cố ra hiệu cho anh dừng lại, nhưng Lý Phong bị đau lại càng hăng máu, thúc vào càng mạnh hơn. Mỗi cú thúc đều chạm đến tận hoa tâm, rồi lại rút ra, đâm vào.

"Ưm..." Tô Kiều Kiều không chịu nổi khoái cảm ăn mòn xương tủy, vội lấy hai tay bịt chặt miệng, sợ mình rên rỉ lọt đến tai chị dâu Vương.

Tim cô đập như trống bỏi, tiểu huyệt bên dưới vì căng thẳng mà co rút mãnh liệt, kẹp chặt cứng lấy gậy thịt Lý Phong, suýt chút nữa ép anh bắn ra.

Lý Phong nghiến răng, đưa tay bóp mạnh vào mông cô, trầm giọng đe dọa: "Kẹp nữa là tôi đâm đến chết bây giờ!" Anh làm tình với cô chưa bao giờ dám dùng hết sức, chỉ sợ làm mạnh quá cô chịu không nổi.

Tô Kiều Kiều sợ anh làm thật, vội hít sâu để thả lỏng cơ thể.

Cô vừa thả lỏng, anh lại bắt đầu giữ lấy eo cô, lắc hông điên cuồng, làm cô muốn kêu mà không dám kêu, nghẹn đến khó chịu.

Chị dâu Vương nhìn cái bóng mờ ảo trên cửa sổ, chẳng thấy gì rõ ràng, lầm bầm: "Sao trong nhà không có ai, còn định mượn cái bình phun thuốc."

Nói xong, chị ta hậm hực bỏ đi.

Tô Kiều Kiều nhìn thấy bóng chị dâu Vương khuất sau cổng lớn mới dám há miệng rên rỉ: "Ưm... đừng đâm nữa, sắp bị đâm đến chết rồi."

Lý Phong dùng đôi tay khỏe mạnh siết chặt eo nhỏ của cô, ưỡn hông thúc cây gậy thịt to lớn vào như đóng cọc.

Cây gậy tím đen ra ra vào vào, hai hòn ngọc to như trứng gà treo lủng lẳng dưới háng đập vào cửa mình mềm mại của Tô Kiều Kiều, phát ra tiếng "bạch bạch" giòn giã.

"Chị dâu dâm thật, lúc nãy chị Vương ghé mắt nhìn trộm, cái huyệt dâm của chị kẹp chặt lấy gậy thịt của tôi, có phải muốn tôi làm chết chị không? Hửm?" Lý Phong vừa nói vừa thúc vào mạnh hơn.

Tô Kiều Kiều nghe lời lẽ dâm tục của anh mà đỏ bừng mặt: "Chú đừng nói bậy, ưm a... nếu bị chị ấy nhìn thấy thật thì tôi còn mặt mũi nào nhìn ai nữa."

Làm tình với em chồng, bị người trong thôn biết được thì có chết cô cũng không rửa hết nhục.

Lý Phong cảm thấy tư tưởng của chị dâu mình còn cổ hủ hơn cả mình. Anh cúi xuống, ngậm lấy môi cô. Cô không chịu mở miệng, anh liền gặm cắn đôi môi đỏ mọng, day day trong miệng.

Tô Kiều Kiều nghĩ thầm chắc anh cầm tinh con chó, sao mà thích cắn người thế không biết.

"Chị sợ cái gì? Cho dù họ biết thì đã sao, ai dám nói ra nói vào tôi đấm vỡ mồm đứa đấy. Với lại, chị xinh đẹp thế này, tôi không muốn làm tình với chị mới là lạ."

Tô Kiều Kiều nhìn người đàn ông đang phun châu nhả ngọc những lời dâm đãng trước mặt, khác hẳn vẻ lầm lì ít nói thường ngày, trong lòng dấy lên một cảm giác ớn lạnh. Vậy anh đã có ý đồ với cô từ bao giờ?

Lý Phong cúi xuống ngực cô, ngậm lấy đầu vú hồng hào, chùn chụt mút mát, cắn nhẹ, coi bầu ngực cô như đồ chơi mà đùa nghịch, nhất quyết không chịu nhả ra cho đến khi đầu ngực sưng đỏ lên mới thôi.

Bên dưới, gậy thịt của anh vẫn miệt mài đóng cọc vào tiểu huyệt.

Tô Kiều Kiều không chịu nổi trận làm tình dài lê thê này nữa, đạp chân nói: "Chú nhanh lên... Tôi còn phải đi nấu cơm."

"Vội cái gì? Tôi còn chưa làm đã mà." Lý Phong nâng mông cô lên, côn thịt ra vào trong hang động ướt át với tốc độ ngày càng nhanh, cây gậy tím đen kéo theo từng dòng dâm thủy trong veo rồi lại đâm lút vào trong.

"Ưm... a... sắp bị thúc chết rồi..." Tô Kiều Kiều mới trải mùi đời, không chịu nổi sức lực trâu bò của anh, bị đè ra làm đến mức thoi thóp.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...