Nhìn bộ dạng Tô Kiều Kiều như bị làm tình đến ngất đi, tim Lý Phong run lên bần bật. Ngay sau đó thắt lưng anh tê dại, tinh quan mở ra, từng đợt tinh dịch đặc quánh nóng hổi bắn thẳng vào bên trong cô.
Tinh dịch nóng rực khiến Tô Kiều Kiều run rẩy toàn thân, cùng anh leo lên đỉnh cao trào.
"A ha a..." Tô Kiều Kiều lắc đầu quầy quậy, từng cơn khoái cảm đánh úp lấy toàn thân, một lúc lâu sau mới hoàn toàn tan biến.
Cây gậy thịt chưa biết mệt mỏi của anh vẫn còn cắm sâu trong huyệt nhỏ của cô.
Lý Phong thở dốc, từ từ rút gậy thịt ra ngoài. Cây gậy tím đen vừa rời khỏi, miệng huyệt không còn vật lớn chặn lại, dâm thủy hòa lẫn với tinh dịch liền trào ra từ bên trong, làm ướt đẫm cả ga giường dưới thân.
Lý Phong nhìn cảnh tượng ấy mà nóng mắt, vật nam tính dưới thân trong thoáng chốc lại cương cứng ngạo nghễ. Tô Kiều Kiều nhìn thấy mà sợ hãi, chỉ sợ anh lại lôi cô ra làm thêm lần nữa. Cô vội vàng bò dậy, tay chân bủn rủn mặc quần áo vào rồi chạy biến ra ngoài.
Lý Phong nhìn bóng lưng bỏ chạy trối chết của cô, cười tự giễu. Anh cúi xuống nhìn cậu em đang dựng đứng của mình, cảm thấy nó thật không biết phấn đấu.
Trước đây không phải không có phụ nữ thích anh tìm cách tiếp cận. Anh là tay làm việc cừ khôi nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn, dáng người lại cao to vạm vỡ, tướng mạo cũng không tệ, biết bao cô gái chưa chồng cố tình đi qua ruộng của anh để ngắm nhìn.
Có người bạo dạn còn bắt chuyện, đưa nước cho anh, nhưng cậu em của anh chưa bao giờ cương cứng như bây giờ, chưa từng muốn đè người ta ra làm. Ấy vậy mà cứ hễ nhìn thấy bà chị dâu mềm mại yêu kiều này, thì cái thứ này lại không biết nghe lời mà dựng đứng lên. Làm hết lần này đến lần khác vẫn cứ cứng như thế, đúng là chẳng có tiền đồ.
Anh đi từ trong phòng ra thì không thấy Tô Kiều Kiều đâu, đèn nhà tắm đang sáng. Anh bèn cầm ít tiền đi về phía cửa hàng tạp hóa đầu thôn.
Tô Kiều Kiều tắm xong đi ra thì vừa khéo đụng mặt chị dâu Vương đi tới.
"Chị dâu Vương." Trong lòng Tô Kiều Kiều giật thót, cảm giác chột dạ như kẻ làm trộm trỗi dậy.
Chị dâu Vương tính tình phóng khoáng, bộ ngực trước trướng còn to hơn cả Tô Kiều Kiều, như muốn làm bung cả cúc áo sơ mi, đi một bước rung ba cái.
Chị ta cười hớn hở chào Tô Kiều Kiều: "Này, vợ thằng Lý Nhân, chiều nay chị sang mà sao em không có nhà thế?"
"Buổi chiều ạ? Em có đi ra ngoài một chút." Tô Kiều Kiều trả lời qua loa, chẳng lẽ lại bảo cô có ở nhà, mà lúc đó đang bị đè ra làm tình ngay dưới cửa sổ phòng phía Tây.
Chị dâu Vương cũng không nghĩ nhiều, nhìn mái tóc còn đang ướt nước của Tô Kiều Kiều thì thấy lạ: "Trời còn chưa tối hẳn, sao em đã tắm rồi?"
"Trời nóng quá, em đi ra ngoài một lúc mà mồ hôi ướt đẫm cả người nên tắm trước cho mát. Chị dâu Vương sang nhà em có việc gì không?" Tô Kiều Kiều vội vàng lảng sang chuyện khác.
"Ây da, xem cái đầu óc của chị này. Chị định sang mượn cái bình phun thuốc nhà em dùng một lát, cái loại nhỏ ấy. Đám hạt ớt chị gieo bị sâu ăn, chị muốn phun ít thuốc, cái bình to ở nhà dùng không tiện."
"Vâng, để em đi tìm cho chị, em nhớ là để ở nhà trên." Tô Kiều Kiều vừa nói vừa đi lên nhà trên, tìm thấy cái bình phun thuốc nhỏ trong góc tường.
Chị dâu Vương nhân lúc đó đi vào gian nhà phía Đông một chuyến, nhìn ngó Lý Nhân, lúc đi ra thì thở dài: "Haizz, cũng làm khó cho em rồi, ngày nào cũng lau dọn cho Lý Nhân sạch sẽ thế này. Em cũng là phận con gái yếu đuối... sau này có việc gì cần giúp đỡ cứ sang gọi chị."
Chị dâu Vương dù sao cũng đã lấy chồng sinh con, chiều cao xấp xỉ Tô Kiều Kiều nhưng mập mạp hơn, dáng người đầy đặn, mang nét đanh đá, sởi lởi đặc trưng của phụ nữ nông thôn.
Tô Kiều Kiều gật đầu.
Chị dâu Vương lại hàn huyên thêm vài câu, còn bảo khi nào ớt chín sẽ hái mang sang cho cô ít rồi mới chịu về.
Vừa ra khỏi cổng chưa được bao lâu đã nghe thấy giọng nói oang oang của chị ta: "Lý Phong về rồi đấy à? Đi mua món ngon gì thế kia?"
"Mua ít thức ăn thôi ạ." Lý Phong trả lời ngắn gọn.
Tô Kiều Kiều đang đứng trong sân, nghe thấy tiếng anh thì lông tóc toàn thân dựng đứng cả lên. Vừa rồi hai người mới...
Cô cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp anh, bèn cắm đầu chạy tọt vào gian nhà phía Đông, cài chốt cửa lại.
Bạn thấy sao?