Chương 29: Chương 29 - Tháo cửa phòng phía Đông để vụng trộm

Lý Phong xách túi đồ kho về nhà, thấy trong sân vắng tanh, anh cất tiếng gọi: "Chị dâu, chị dâu ơi?"

Trong lòng Tô Kiều Kiều đang rối bời, cô lúi húi dọn lại giường chiếu, không thèm đáp lời anh.

Lý Phong đặt thức ăn lên bàn ở nhà trên, đi thẳng về phía gian nhà phía Đông. Anh đẩy thử cửa nhưng không mở được, biết ngay Tô Kiều Kiều đang ở bên trong. Anh ghé sát vào ván cửa nói: "Chị dâu, ra ăn cơm đi, tôi mua màn thầu với đồ kho rồi, chị ra ăn một chút đi."

"Tôi không ăn đâu, tôi không đói. Ngày mai tôi còn phải dậy sớm nên ngủ trước đây, chú tự ăn đi."

Lý Phong cảm thấy bức bối trong lòng. Vừa mới làm tình xong, vậy mà cô đã vội kéo quần lên không nhận người. Anh cố mở cửa lần nữa nhưng không được, đành phải nói vọng vào: "Chị dâu, mình ra ngoài nói chuyện đi, đừng làm ồn đến anh cả nghỉ ngơi."

Giờ đây anh mới nhớ đến anh cả mình, lúc nãy thì có nghĩ đến đâu.

Tô Kiều Kiều không dám ra ngoài đối mặt với anh. Người đâu mà vừa cao vừa khỏe, cứ không vừa ý là vác thốc cô lên vai, nghĩ lại thôi cô đã thấy sợ.

"Anh cả ngủ rồi, tôi cũng ngủ đây, chú tự đi mà ăn." Nói xong, cô mặc kệ Lý Phong gọi bên ngoài, trùm chăn kín đầu không để ý.

Lý Phong gọi mãi cô không trả lời, đành chạy ra chỗ cửa sổ gọi vào. Mùa hè nóng nực, giường anh cả kê ngay dưới cửa sổ nên không đóng cửa sổ.

Tô Kiều Kiều không bật đèn, gian phòng tối om. Lý Phong thì thào: "Kiều Kiều, tôi mua thịt bò kho chị thích nhất đây, còn mua cả màn thầu nữa. Thịt bò thái lát kẹp màn thầu là ngon nhất đấy, chị dậy ăn một chút đi."

Tô Kiều Kiều xoay lưng lại, nhắm mắt vờ ngủ, nhất quyết không để ý đến anh.

Lý Phong biết cô đã quyết tâm không ra, cô tưởng vừa rồi là lần cuối thật sao?

"Chị không ăn thì tôi ăn một mình vậy." Nói xong, Lý Phong lủi thủi đi lên nhà trên, bật cái tivi màu lên, vừa xem chương trình vừa gặm màn thầu với đồ kho một mình, trong lòng buồn bực không thôi.

Trái tim cô đúng là làm bằng đá, ủ thế nào cũng không nóng.

Tô Kiều Kiều ngủ đến nửa đêm thì thấy hơi lạnh. Quạt trần trên đầu vẫn quay vù vù. Mùa hè ở quê là vậy, ban ngày nóng nực nhưng về đêm nhiệt độ giảm mạnh, lạnh đến mức phải đắp chăn mỏng.

Cô quờ quạng hai cái nhưng không thấy cái chăn mỏng của mình đâu, quờ thêm cái nữa thì nắm trúng một cây gậy cứng ngắc, nóng hầm hập.

Đâu ra cái gậy cứng thế này? Lại còn nóng bỏng tay.

Cô cố nén cơn buồn ngủ mở mắt ra nhìn cho rõ, đập vào mắt là bóng đen cao lớn đứng ngay đầu giường, mà thứ cô đang nắm trong tay chính là cự vật to lớn của người đó. Cô suýt chút nữa thì hét lên.

"Chị dâu nắm chuẩn thật đấy, có phải nhớ cây hàng to tướng của em chồng rồi không?" Trong bóng đêm, Lý Phong đứng thẳng như một con gấu, giọng nói khàn khàn đầy thú tính.

Tô Kiều Kiều vội vàng buông tay: "Sao chú vào được đây?" Rõ ràng cô đã khóa trái cửa rồi mà.

"Chị không cho tôi vào, tôi tự nhiên phải nghĩ cách mà vào chứ."

Tô Kiều Kiều nhìn qua người anh, thấy cánh cửa phòng vốn đang đóng chặt giờ đã không cánh mà bay. Từ trong phòng có thể nhìn thẳng ra ánh trăng ngoài sân.

Anh... vậy mà lại tháo luôn cả cửa xuống!

Cửa gian nhà phía Đông là cửa gỗ cũ kỹ, dùng bản lề cắm vào khung cửa, chỉ cần nhấc lên là tháo được, nhưng cánh cửa đó cực kỳ nặng, một người bình thường không thể nào nhấc nổi, huống hồ là hai cánh.

Vậy mà Lý Phong nửa đêm nửa hôm lặng lẽ tháo tung cả cửa ra.

"Chú điên rồi sao? Mau lắp cửa vào đi."

"Khó khăn lắm mới tháo được, lắp vào làm gì? Lắp vào để chị chốt cửa lại không cho tôi vào à? Tôi thấy gian nhà phía Đông không có cửa lại hay, như thế chị dâu khỏi mất công trốn tránh em chồng, vì còn chỗ nào mà trốn nữa đâu." Lý Phong xoay xoay cánh tay, vừa nãy vác hai cánh cửa gỗ đó đúng là cũng hơi nặng thật.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...