Lý Phong dậy sớm hơn mọi ngày, không ngờ lại chạm mặt chị dâu đang mở cửa đi ra. Anh vội vàng xoay người vào phòng tìm áo ba lỗ mặc vào. Tất cả đều tại giấc mơ chết tiệt kia. Đêm qua anh lại mơ thấy chị dâu yêu kiều của mình, mơ thấy cô ấy nằm dưới thân anh, bị anh làm đến mức dâm thủy chảy ròng ròng, tiếng rên rỉ lẳng lơ đến mức nào, anh chơi sướng đến mức nào... Rồi sau đó anh tỉnh giấc, đũng quần và chăn mỏng đã ướt đẫm một mảng.
Tô Kiều Kiều vội cúi đầu đi nhanh về phía nhà trên, coi như chưa nhìn thấy gì.
Hôm nay cô có mặc áo lót, che chắn kỹ hai bầu ngực lớn, không còn rung lắc loạn xạ nữa. Lý Phong có muốn nhìn cũng chẳng thấy được gì, suốt bữa sáng anh chỉ cắm cúi ăn, không ho he tiếng nào.
Bữa này anh ăn liền tù tì bốn cái màn thầu, húp hai bát cháo loãng, đứng dậy quẹt miệng rồi đeo bình thuốc trừ sâu đi ra khỏi nhà.
Tô Kiều Kiều chỉ ăn nửa cái màn thầu và lưng bát cháo là đã no, vừa định đứng lên thu dọn bát đũa thì nghe mẹ Lý nói: "Được rồi, con không cần dọn đâu. Mẹ hỏi này, con đã đặt búp bê ở đầu giường chưa?"
"Con đặt rồi ạ." Tô Kiều Kiều gật đầu đáp.
"Ừ, vậy con cũng ra ruộng phụ làm cỏ đi, việc nhà hôm nay để mẹ làm." Mẹ Lý chống đầu gối đứng dậy, bắt đầu lom khom thu dọn bát đũa trên bàn.
Tô Kiều Kiều có chút ngỡ ngàng. Vì trong nhà có người chồng bại liệt nên mẹ chồng rất ít khi bắt cô ra đồng làm việc, chỉ bảo cô dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ là được, cũng là sợ cô ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.
Hôm nay bà lại chủ động bảo cô ra đồng.
Có lẽ là do đang vào nông vụ bận rộn. Tô Kiều Kiều cũng không nghĩ nhiều, cầm lấy cái cuốc đi ra ruộng ngô tìm Lý Phong và chú Tư.
Lý Phong đang đổ nước vào bình thuốc, từ xa đã thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đi về phía này. Trong lòng anh còn thầm thắc mắc, mấy mảnh ruộng quanh đây nhà ai lại có cô con gái dáng người mảnh mai thế kia.
Không lẽ là chị dâu?
Nghĩ đến đó, Lý Phong ngẩng lên nhìn kỹ hơn. Khi bóng người đến gần, nhìn rõ khuôn mặt, anh mới xác định đúng là chị dâu thật!
Lý Phong vội ném bình nước xuống, chạy lên bờ ruộng, đến trước mặt Tô Kiều Kiều đón lấy cây cuốc trong tay cô: "Sao chị lại ra đây?"
"Chị ra làm cỏ." Tô Kiều Kiều cười cười, không nói gì thêm, cúi đầu bước xuống ruộng.
Hiện tại đang là lúc ngô trổ cờ, cây ngô đã cao hơn đầu người, đi vào trong những luống ngô thì ai cũng bị che khuất, chẳng ai nhìn thấy ai.
Tô Kiều Kiều lấy lại cây cuốc trong tay anh, bắt đầu tự mình làm cỏ. Cô khom lưng, cúi đầu, chăm chú cuốc những bụi cỏ dại trên đất. Lý Phong đứng bên cạnh ngắm nhìn góc nghiêng khuôn mặt cô, nhìn chiếc áo lót lộ ra khi cô giơ tay lên, và cả bầu ngực khủng chỉ được che chắn một nửa kia.
Hóa ra ngực cô lớn đến vậy, ngay cả áo lót cũng chỉ che được một nửa. Yết hầu Lý Phong trượt lên xuống, cả người nóng ran, đặc biệt là nơi giữa hai đùi.
Anh bước tới, giật lấy cây cuốc trong tay Tô Kiều Kiều: "Đây không phải việc chị có thể làm."
"Sao chị lại không làm được? Chỉ là làm cỏ thôi mà." Khóe miệng Tô Kiều Kiều vương nụ cười. Khi nói chuyện cô luôn cười với người đối diện, nụ cười không quá rạng rỡ nhưng lại có sức thẩm thấu kỳ lạ, len lỏi vào tận tâm can người khác.
Tô Kiều Kiều định lấy lại cuốc nhưng anh không buông tay, đôi mắt đen láy thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào cô: "Đang phun thuốc sâu, chị dính phải một người thì thuốc thang cũng bằng thừa."
"Ồ, chị không biết là đang phun thuốc thì không được làm cỏ." Tô Kiều Kiều có chút ngượng ngùng.
"Chị về nhà đi, đun ít nước sôi, tôi với chú Tư phun xong mảnh này là về rồi." Lý Phong nhìn mặt trời đang gay gắt, sợ cô bị nắng làm cho say, bèn đuổi cô về.
Tô Kiều Kiều nghe vậy lại cứ ngỡ chú ấy thấy mình vướng víu, bèn gật đầu, cầm cuốc đi về nhà.
Về đến nhà, mẹ Lý nhìn cô rồi tiếp tục nhóm lửa: "Chỉ có mình con về thôi à?"
"Chú hai bảo đang phun thuốc không làm cỏ được, lát nữa chú ấy phun xong mảnh đó sẽ về." Tô Kiều Kiều thành thật trả lời, đặt cuốc xuống rồi đi vào gian nhà phía Đông. Cô sợ mình đi lâu như vậy, Lý Nhân đã tiểu ra giường rồi.
Bạn thấy sao?