Cho dù Tô Kiều Kiều có nghĩ nát óc cũng không thể ngờ được Lý Phong lại dám tháo cửa xông vào. Cách giường cô chỉ vài bước chân chính là giường của Lý Nhân, cô vô cùng sợ hãi việc Lý Nhân sẽ tỉnh giấc.
Đó là chồng cô, dù anh ấy nằm liệt trên giường nhưng vẫn là một người còn sống sờ sờ. Hành vi này của cô chính là vụng trộm, đã vậy còn diễn ra ngay dưới mí mắt chồng mình, mà đối tượng lại chính là em trai ruột của chồng.
Tim Tô Kiều Kiều đập thình thịch liên hồi: "Lý Phong, chú mau ra ngoài đi, anh trai chú còn đang nằm trên giường kìa, coi như tôi xin chú đấy."
"Bây giờ mới biết cầu xin tôi à? Muộn rồi!" Lúc nãy anh hạ mình gọi cô ra ăn cơm thì cô không thèm đáp, bây giờ mới biết mở miệng cầu xin, đáng tiếc anh sẽ không đồng ý.
"Vậy chú muốn làm gì?" Tháo cả cửa phòng xuống chỉ để dọa cô thôi sao?
"Muốn làm chị!"
Lý Phong đứng ngay đầu giường, nghiêng người qua. Nhờ ánh trăng mờ ảo, cô mới hoảng hốt phát hiện Lý Phong thế mà chẳng mặc quần áo! Hèn gì vừa rồi cô chạm tay một cái đã sờ trúng gậy thịt to lớn giữa hai chân anh.
Anh vậy mà dám trần truồng đi vào phòng của anh trai và chị dâu, đúng là điên thật rồi.
Tô Kiều Kiều không dám hét lên, càng không dám nói lớn tiếng, vội vàng kéo chăn quấn chặt lấy mình, cố gắng dùng cách này để ngăn cản Lý Phong thực hiện ý đồ đen tối.
Nhưng rõ ràng hành động này quá ngốc nghếch. Lý Phong chỉ cần dùng một tay, chẳng tốn chút sức lực nào đã giật tung chiếc chăn ra, ném thẳng xuống đất.
"Đừng, Lý Phong, tốt xấu gì cũng đừng làm ở trong phòng này, đừng làm trước mặt anh trai cậu. Nếu anh ấy tỉnh dậy nhìn thấy, sau này tôi biết đối mặt với anh ấy thế nào?" Tô Kiều Kiều biết mình không trốn thoát được nữa, người em chồng thô kệch vạm vỡ này muốn làm gì thì chắc chắn sẽ làm cho bằng được. Cô chỉ muốn giữ lại chút mặt mũi cuối cùng, đừng để chồng mình tận mắt chứng kiến.
"Chị nhỏ tiếng một chút thì sẽ không đánh thức anh tôi đâu."
Lý Phong nói xong, không đợi cô kịp phân bua, trực tiếp nắm lấy một chân cô, kéo nửa người cô ra sát mép giường. Cái giường nhỏ này của cô, anh mà leo lên thì sập mất, chỉ đành đứng bên mép giường mà làm cô.
"A! Đừng..." Tô Kiều Kiều kinh hãi kêu lên, lại chột dạ liếc nhìn về phía giường Lý Nhân. Một màn tối đen như mực, cô căn bản không nhìn rõ liệu Lý Nhân có đang mở mắt tỉnh dậy hay không.
Không nén được cảm giác chột dạ, cô cứ luôn cảm thấy Lý Nhân thực sự đã tỉnh, đang trừng mắt nhìn chằm chằm vào hai người.
Lý Phong đưa tay, móc ngoáy hai cái nơi cửa động, ngón tay thô ráp chọc sâu vào trong hoa huyệt đảo lộng. Chẳng mấy chốc, cửa mình nhạy cảm đã tiết ra từng dòng dâm dịch trong suốt óng ánh.
Lý Phong đưa ngón tay dính đầy nước nôi vào miệng, liếm sạch không bỏ sót chút nào. Cây gậy thịt đói khát bên dưới sớm đã cương trướng đến phát đau.
Anh một tay nắm lấy gậy thịt, một tay tóm chặt cổ chân cô, giống như xách gà con mà kéo cô về phía trước người mình. Giường hơi thấp, anh bưng lấy eo cô nâng lên cao một chút cho vừa tầm.
Quy đầu nóng hổi để ngay cửa động, cọ xát hai cái, sau đó hung hăng đâm mạnh vào trong.
"A..." Lối vào của Tô Kiều Kiều chật hẹp, khó khăn nuốt lấy gậy thịt to lớn thô kệch của anh, bên trong bị lấp đầy đến căng trướng.
Cuối cùng Lý Phong cũng đâm được vào cái huyệt mà anh ngày nhớ đêm mong, anh thở hổn hển nói: "Huyệt của chị dâu dâm thật đấy, mới làm có hai lần mà đã có thể nuốt trọn côn thịt lớn của em chồng rồi. Thế nào? Côn thịt của em chồng ăn có ngon không?"
Nói rồi, anh lắc mông bắt đầu ra vào kịch liệt.
"A ha... Chú đừng nói nữa." Tô Kiều Kiều sợ Lý Nhân tỉnh, toàn thân căng cứng, vẫn luôn trong trạng thái lo lắng tột độ, vì thế hoa huyệt bên dưới cũng vô thức kẹp chặt cậu.
Lý Phong vỗ vỗ vào mông cô đen đét: "Huyệt nhỏ của chị dâu định kẹp đứt ông đây à? Nếu kẹp đứt thật thì sau này chị chỉ có nước thủ tiết sống thôi."
Không cho anh nói, anh lại càng nói nhiều hơn ai hết, cô hận không thể nhảy dựng lên bịt cái miệng anh lại.
Tô Kiều Kiều cắn chặt môi, quay mặt đi chỗ khác không thèm để ý đến anh.
Anh ghét nhất là thái độ phớt lờ này của cô, cứ như muốn cự tuyệt người ta ngàn dặm. Rõ ràng làm cũng làm rồi, bị làm đến mức tiểu ra rồi, mà vẫn cứ tỏ vẻ như hai người xa lạ.
Bạn thấy sao?