"Mấy thứ này chẳng tốn bao nhiêu tiền đâu, chị đừng lo." Lý Phong đi rửa dưa hấu và nho. Trước đây anh cũng thường mua thịt kho về, chỉ là muốn cho cô ăn nhiều một chút, vì cô quá gầy, lại quá yếu ớt.
Nhưng về sau mẹ Lý cứ rỉ tai nhắc nhở phải tiết kiệm tiền để còn cưới vợ, nên anh mới không dám trắng trợn mua đồ ăn cho cô như vậy nữa.
Giờ mẹ Lý không có nhà, đương nhiên anh muốn mua gì cho cô ăn thì mua, không chỉ bây giờ, mà sau này anh cũng muốn đối đãi với cô thật tốt.
"Để tôi làm cho." Tô Kiều Kiều ngồi xổm xuống rửa nho, vòng mông đầy đặn hằn lên lớp quần vải, hai bờ mông tròn trịa lộ ra rõ mồn một.
Tô Kiều Kiều vừa rửa nho vừa nói: "Chú đừng có tiêu xài hoang phí, để dành tiền sau này còn có việc cần dùng." Cô biết tiền của nhà họ Lý kiếm được chẳng dễ dàng gì.
Trước kia Lý Nhân đi làm thuê bên ngoài, Lý Phong ở nhà vừa chăm mẹ già vừa làm ruộng, tiền trong nhà gom góp đông tây mới đủ sính lễ cưới cô về.
Lý Phong vòng ra sau lưng cô, nhìn cặp mông đang căng lên trong chiếc quần kia, anh ngồi xổm xuống ôm lấy cô từ phía sau: "Vẫn đang để dành mà, đợi đến mùa thu bán lương thực xong lại có thêm một khoản nữa, lúc đó tôi đưa chị lên thành phố mua một bộ quần áo mùa đông nhé?"
Tô Kiều Kiều có chút kháng cự đẩy anh ra, bỏ nho đã rửa sạch vào rổ tre rồi bưng lên: "Không cần đâu, tôi đã có quần áo mặc rồi."
Thái độ lúc nóng lúc lạnh này của cô khiến Lý Phong cả người khó chịu, trái tim cứ thấp thỏm không yên.
Anh đối tốt với cô mà cô cũng không nhận, rốt cuộc cô muốn cái gì đây?
Lý Phong cầm một quả nho bóc vỏ: "Vợ nhà ai mà chẳng có vài bộ quần áo mới? Quần áo của chị toàn là mấy bộ mang từ nhà mẹ đẻ sang, mùa đông chắc chắn chưa có đồ mới, để tôi đưa chị đi mua hai bộ."
Quả nho trên tay đã bóc xong, anh đưa tới bên miệng cô, đôi mắt đen láy tràn đầy ý cười, trông hệt như một cặp vợ chồng son vừa mới cưới đang ân ái mặn nồng.
Tô Kiều Kiều lắc đầu: "Tôi thật sự có quần áo rồi, trước khi cưới anh cả đã đưa tôi đi mua mấy bộ liền, không cần mua nữa đâu." Cô không muốn Lý Phong lãng phí tiền bạc vì mình...
Lý Phong nghe xong thì trong lòng tức tối, ném quả nho vào miệng mình nhai ngấu nghiến, vị chua tràn ngập khoang miệng, anh nhíu mày nói: "Anh cả đối với chị tốt thật đấy nhỉ."
Nói xong, anh quay đầu đi thẳng vào nhà tắm.
Tô Kiều Kiều nghe tiếng anh đóng sầm cửa lại, trong lòng khó hiểu. Ý tốt của cô là không muốn anh tiêu tiền bậy bạ, hơn nữa, cô và anh... quan hệ không minh bạch, sau này anh còn phải cưới vợ, bây giờ tiêu hết tiền rồi thì sau này lấy gì mà cưới?
Tô Kiều Kiều không cảm thấy mình sai, cô biết mình và Lý Phong không có tương lai.
Mối quan hệ hoang đường này sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc.
Tô Kiều Kiều vẫn làm những việc trong bổn phận của mình. Trong nhà còn màn thầu mới mua, cô nấu thêm bát canh chua, thịt kho Lý Phong mua cũng đủ rồi nên cô không nấu cơm nữa.
Lý Phong tắm xong đi ra, chỉ mặc mỗi chiếc quần dài, mình trần, trên vai vắt một chiếc khăn lông trắng. Tô Kiều Kiều đã bày biện cơm nước xong xuôi ở nhà chính, bật quạt lên chờ anh.
Lý Phong vào nhà, ngồi xuống cắm cúi ăn, chẳng nói chẳng rằng. Tô Kiều Kiều không hiểu anh lại bị làm sao nữa.
Nhưng anh không gây rắc rối cho cô là tốt rồi, cô cũng không nói nhiều, hai người cứ thế mặt đối mặt lặng lẽ ăn xong bữa cơm.
Bình thường Lý Phong sẽ ngủ trưa ở nhà một tiếng rồi mới ra đồng, hôm nay ăn xong anh liền đứng dậy vác cuốc đi làm ngay, một câu cũng không nói với cô.
Tô Kiều Kiều nhạy cảm nhận ra là anh đang tức giận.
Giận cô sao? Cô không hiểu có chuyện gì mà phải giận cô chứ.
Là vì cô không chịu để anh mua quần áo cho mình ư?
Trước đây Tô Kiều Kiều ở nhà chỉ chung sống với cha và anh trai, chưa từng tiếp xúc với người đàn ông nào khác, nên cô hoàn toàn không hiểu được tâm tư của đàn ông.
Bạn thấy sao?