Chương 37: Chương 37 - Tôi không phải vợ của chú

Buổi tối, Lý Phong trở về khá muộn, trời đã tối đen như mực anh mới về đến nhà. Tô Kiều Kiều đã ăn cơm trước, tắm rửa sạch sẽ rồi vào phòng phía Đông ngủ.

Mơ màng nghe thấy tiếng đẩy cổng lớn, tiếng cuốc bị vứt xuống đất, một bóng người lướt qua cửa sổ đi vào nhà chính, sau đó không còn tiếng động gì nữa.

Tô Kiều Kiều nằm trong bóng tối, nhìn chằm chằm ra cửa sổ mà thất thần một lúc. Trong lòng cô có chút trống rỗng, không nói rõ được là cảm giác gì. Vừa nãy cô còn lo lắng Lý Phong về sẽ xông vào phòng phía Đông tìm mình, đề phòng anh lại tháo cửa xuống.

Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả, anh vào nhà chính, chắc là để ăn cơm.

Trước đây thường nghe mấy bà trong thôn nói về cái gọi là "cảm giác mới lạ", qua rồi thì có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Cô cảm thấy bây giờ Lý Phong đối với mình chính là như vậy.

Nghĩ đến đó, sống mũi cô cay cay, mắt như có hạt cát bay vào. Cô vội nhắm mắt lại, xoay người nằm úp mặt vào tường, cố gắng bình ổn nỗi lòng phiền muộn.

Thời tiết có chút oi bức, chắc là sắp mưa, bên ngoài tiếng côn trùng kêu rả rích, Tô Kiều Kiều dần chìm vào giấc ngủ.

Đang lúc mơ màng, cô nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra, ngay sau đó cơ thể nhẹ bẫng như đang lơ lửng giữa không trung, bị người ta bế đi.

Ban đầu cô tưởng mình đang mơ, đến khi bị đặt xuống giường cô mới giật mình tỉnh giấc, phát hiện ra đây không phải là mơ, cô đã bị Lý Phong bế sang phòng phía Tây của anh.

Anh bật đèn phòng vàng vọt, vẫn để trần thân trên, chỉ mặc mỗi chiếc quần dài. Rõ ràng vừa bế cô từ phòng Đông sang phòng Tây nhưng hơi thở anh vẫn bình ổn, chẳng hề thở dốc chút nào, chỉ lạnh lùng chất vấn: "Không phải đã nói trước khi mẹ về thì ngủ ở phòng tôi sao?"

"Chú hết giận rồi à?" Tô Kiều Kiều vội vàng hỏi.

Câu hỏi ngược lại khiến Lý Phong sững sờ, ngay sau đó anh cười khẩy: "Chị tưởng tôi giận chị à?"

"Không phải sao?" Từ lúc đi làm về đến giờ, anh chẳng nói với cô câu nào.

"Đúng, tôi giận đấy." Lý Phong bỗng trở nên nghiêm túc, ngồi xuống mép giường: "Tại sao anh cả mua quần áo cho chị thì chị nhận, còn tôi mua cho chị thì chị không chịu?  Chị thích anh cả hơn thích tôi có phải không?"

"Không phải... cái đó khác nhau, đó là quần áo mới mua trước khi cưới." Tô Kiều Kiều nhất thời không biết giải thích thế nào.

"Thế thì hôm cưới người bái đường với chị vẫn là tôi đấy thôi."

Tô Kiều Kiều cảm thấy anh đang cố tình gây sự, muốn giải thích cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu, khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đến đỏ bừng.

Lý Phong nhìn thấy bộ dạng này của cô liền nhịn không được muốn trêu chọc: "Cho nên nói hai chúng ta cũng là vợ chồng, còn là vợ chồng thật sự được người trong thôn làm chứng đấy."

Anh nhấn mạnh ba chữ "vợ chồng thật", như muốn khẳng định cô đã là người của anh rồi.

Tô Kiều Kiều nghe xong vội lắc đầu: "Chúng ta không phải vợ chồng, sau này chú còn phải cưới vợ nữa. Tiền của chú cũng vậy, đừng có tiêu hết, vẫn phải để dành, đợi sau này cưới vợ mà dùng."

"Chị nói cái gì? Chị còn bảo tôi sau này đi cưới vợ á?" Lý Phong nhíu mày dựng ngược, nếu nói ban nãy là giả vờ giận, thì bây giờ anh giận thật rồi.

Tô Kiều Kiều nhìn bộ dạng tức giận của anh, bất giác run rẩy: "Chú sau này đương nhiên phải cưới vợ rồi, tôi lại đâu phải là..."

"Chị không phải?" Lý Phong tức quá hóa cười: "Làm tình thì cũng làm rồi mà chị còn nói chị không phải."

Tô Kiều Kiều giữ tư tưởng bảo thủ, cho rằng cô là do Lý Nhân cưới về, đương nhiên là vợ của Lý Nhân. Cô chỉ vì nhất thời hồ đồ, muốn có đứa con nương tựa nên mới cùng anh...

Giả sử có ngày mang thai sinh con thật, thì đứa bé cũng chỉ có thể gọi Lý Nhân là cha, chẳng lẽ lại gọi anh là cha được sao?

Lý Phong nghiến răng ken két, nhìn qua ánh mắt cô là biết cô đang nghĩ gì. Được lắm, dùng xong rồi muốn đá hắn đi tìm người đàn ông khác chứ gì?

"Xem ra là côn thịt của tôi làm chị chưa đủ sướng, nên chị muốn đá tôi để tìm thằng khác phải không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...