"Mẹ thay cho nó rồi." Tiếng mẹ Lý vọng vào.
Tô Kiều Kiều hơi sững người, đáp một tiếng "Vâng".
Kể từ khi cô gả về đây, mọi việc của Lý Nhân đều do một tay cô làm, thỉnh thoảng Lý Phong có phụ giúp, nhưng cậu ấy bận việc đồng áng nên phần lớn thời gian vẫn là cô chăm sóc.
Mẹ Lý trước giờ luôn để bụng chuyện con trai bị liệt trước khi cưới, chưa bao giờ cho cô sắc mặt tốt, cũng chẳng mấy khi giúp đỡ cô, không biết hôm nay bà nghĩ gì nữa.
"Con đi lấy quần áo của Lý Phong giặt cho nó đi, sáng nay mẹ thấy nó vội vội vàng vàng cởi ra ném trong phòng đấy." Mẹ Lý vừa đun nước vừa sai bảo Tô Kiều Kiều.
"Vâng, con đi ngay." Tô Kiều Kiều cầm chậu gỗ đi vào gian nhà phía Tây nơi Lý Phong ở. Anh ở một mình một phòng, bình thường cô cũng chưa bao giờ vào đây, đây là lần đầu tiên cô bước vào phòng anh. Căn phòng sạch sẽ hơn cô tưởng tượng nhiều, chỉ có một cái tủ và một chiếc giường.
Quần áo cởi ra buổi sáng bị ném bừa trên nóc tủ. Cô thấy chăn đệm của anh vẫn còn lộn xộn, bèn đặt chậu gỗ xuống định dọn dẹp giúp.
Cô giũ tấm chăn mỏng đắp ra, phát hiện có một mảng màu sậm hơn hẳn những chỗ khác. Cô ghé sát vào nhìn kỹ, đưa tay sờ thử, vẫn còn hơi ươn ướt?
Đây là cái gì? Chẳng lẽ chú hai tè dầm?
Chắc không thể nào đâu, chú ấy lớn thế rồi mà. Nhưng dù sao chăn ướt cũng không đắp được, Tô Kiều Kiều ôm chăn ra khỏi cửa, phơi lên đống củi ngoài sân.
Quay lại lấy quần áo anh cởi ra, lúc cầm cái quần dài lên thì chiếc quần lót bên trong rơi xuống đất. Cô vội cúi xuống nhặt, nhưng lại chạm phải một thứ dính dính nhớp nháp.
Cô lật bàn tay ra xem, phát hiện đó là một chất lỏng màu trắng đục, hơi sệt, đã hơi khô lại, dính trong lòng bàn tay cô.
Đây là cái gì? Hình như không phải là tè dầm...
Tô Kiều Kiều hoàn toàn không biết thứ trong quần lót của anh là gì. Định hỏi mẹ chồng, nhưng nghĩ lại thì thôi, lỡ là tè dầm thật, nói cho người khác biết thì chú hai lại xấu hổ chết mất.
Tô Kiều Kiều thu gom quần áo của anh mang ra sân, múc nước giặt giũ. Cô dùng bột giặt vò đi vò lại quần áo mấy lần rồi mới đem phơi.
Rõ ràng nếu tè dầm thì quần áo sẽ có mùi khai, nhưng bộ quần áo này không có, ngược lại còn có một mùi tanh nồng là lạ khó tả.
Đợi đến chiều, Lý Phong và chú Tư mới từ ngoài đồng về. Anh một tay xách bình thuốc, vừa đi vừa nói chuyện với chú Tư. Đang nói cười, ngẩng đầu lên thì thấy cái chăn của mình đang phơi trên đống củi ngay cổng lớn. Tim anh giật thót một cái, sải bước thật nhanh vào nhà.
Mẹ Lý đang rửa rau trong sân, quần và áo của anh đã được phơi trên dây phơi đồ trong sân.
"Mẹ, quần áo này ai giặt thế?"
"Chị dâu con chứ ai, sao thế?" Mẹ Lý khó hiểu hỏi.
Lý Phong nhíu mày, giọng bực bội: "Ai mượn chị ấy giặt chứ."
Tô Kiều Kiều đang bưng chậu rau từ trong nhà ra thì giật mình, run lên một cái như đứa trẻ làm sai chuyện gì: "Chị... chị giặt không sạch hả?"
Cô đã dùng tay vò đi vò lại mấy lần mới làm sạch được vết trắng trên quần chú ấy mà.
Gương mặt màu đồng hun của Lý Phong dường như đen sạm hơn, không biết là do nắng hay do gì khác, nhưng chỉ có mình anh biết, là anh đang đỏ mặt!
Đêm mơ thấy chị dâu kiều diễm rồi mộng tinh ra quần, ban ngày cái quần dính đầy tinh dịch đó lại bị chính tay chị dâu giặt sạch. Nghĩ đến biểu cảm của cô khi nhìn thấy tinh dịch của mình lúc giặt quần...
Lý Phong vứt phịch cái bình thuốc xuống đất, không nói năng gì đi thẳng về phòng.
Tô Kiều Kiều đứng chôn chân tại chỗ, trong lòng bồn chồn lo lắng, không biết mình đã chọc giận người em chồng này chỗ nào.
Buổi tối, Lý Phong đi đong hai cân rượu trắng, mua thêm ít thịt đầu heo, về nhà uống rượu cùng chú Tư. Tô Kiều Kiều và mẹ Lý thì lo xào nấu thức ăn.
Đến bữa, mẹ Lý và Tô Kiều Kiều ngồi một bên bàn, xới cơm ăn. Kiều Kiều vẫn như mọi khi ăn rất ít, nửa bát cháo loãng thêm nửa cái màn thầu, thức ăn cũng chẳng thấy cô gắp mấy.
Chú Tư uống rượu xong thì về, Lý Phong cũng uống không ít, ngồi trên ghế uống trà đặc để giải rượu.
Mẹ Lý thấy bộ dạng anh như vậy, lại nhìn sang Tô Kiều Kiều đang dọn bát đũa, bèn nói: "Bà cô họ con tìm mẹ có chút việc, mẹ đi sang đấy một chuyến."
Bạn thấy sao?