Tô Kiều Kiều hai tay bám chặt mép giường, mông chổng cao, hứng chịu từng cú thúc mạnh bạo của Lý Phong.
Gậy thịt tím đen thô to ra vào trong hang động nhỏ hẹp, kéo theo chút dâm dịch trong suốt. Thân mình Tô Kiều Kiều bị đâm đến lắc lư, hai bầu ngực trước ngực cũng theo đó mà nảy lên nảy xuống, trắng lóa mắt, vô cùng dụ hoặc.
Lý Phong đong đưa vòng eo rắn chắc, va chạm bạch bạch vào mông cô, sướng đến nhắm nghiền mắt tận hưởng tiểu huyệt nóng hổi mềm mại đang ngậm chặt lấy cậu em của mình. Thật là thoải mái.
"Sau này tôi sẽ cùng chị chăm sóc anh cả, chị vĩnh viễn đều để cho tôi làm, có được không?"
"Ưm hừ... không muốn!" Cô không muốn cho anh làm nữa, sắp bị làm chết rồi. Chân cô mềm nhũn, hoa huyệt cũng tê dại, thế mà anh cứ giữ chặt eo cô, ra sức thúc vào trong như muốn làm nát tử cung cô, vậy mà anh vẫn chưa thỏa mãn.
"Không cho tôi làm? Vậy chị định cho ai làm?" Lý Phong đổi giọng, ngữ khí trở nên không vui: "Chỉ mình tôi làm làm còn chưa đủ sao?"
"A ha... tại sao cứ phải là đàn ông các người chứ." Cô đã nghĩ kỹ rồi, đợi Lý Nhân qua đời cô sẽ lập tức lên thành phố làm thuê, không ở lại nhà họ Lý nữa.
"Miệng nhỏ còn cứng lắm." Bàn tay thô ráp của Lý Phong ma sát trên mông cô, hai tay dùng sức nhào nặn cặp mông thành đủ loại hình dạng, khiến khe rãnh giữa hai bờ mông lộ ra, cúc hoa màu hồng phấn cũng phơi bày trong không khí, căng thẳng co rút lại.
Tay anh sờ soạng lên cúc huyệt: "Cái lỗ phía sau còn mềm hơn cả miệng của chị đấy."
"Đừng..." Tô Kiều Kiều dù có ngây thơ đến đâu cũng biết hành động này của anh mang đầy tính xâm lược.
Lý Phong thở dốc nặng nề, đôi mắt nhiễm màu đỏ dục vọng, giọng nói trở nên trầm khàn như đang kìm nén điều gì: "Tôi biết, bây giờ vẫn còn quá sớm..."
Anh đã thèm khát cái lỗ nhỏ phía sau này từ lâu rồi, mềm mại như vậy, kẹp giữa hai bờ mông, chắc chắn làm rất sướng.
Nhưng cô vừa nhát gan lại vừa yếu ớt, anh sợ làm thô bạo quá sẽ dọa cô chạy mất.
Đối với cô gái mỏng manh này, anh phải tiến hành từng bước một...
Cái gì mà còn quá sớm? Chẳng lẽ anh định sau này sẽ làm chỗ đó sao?
Tô Kiều Kiều lắc lư người, muốn hất bàn tay đang đè lên cúc hoa của mình ra.
Nhưng cô quên mất là gậy thịt của anh vẫn còn đang cắm trong huyệt mình, cô lắc lư như vậy khiến gậy thịt va đập loạn xạ bên trong.
"Hừ..." Lý Phong giơ tay, vỗ một cái không nặng không nhẹ lên mông cô: "Đừng có vặn vẹo lung tung, vặn đến mức tôi muốn làm chết chị."
Anh... Sơ hở ra là đòi làm chết cô...
Tô Kiều Kiều thật sự bị anh làm cho sợ hãi. Cái cảm giác không kiểm soát được mà tiểu ra quần, cảm giác sắp chết ngất đi khi lên đỉnh, đều khiến cô vừa kinh hãi vừa sợ sệt. Cô sợ mình biến thành cái dạng đó, càng sợ mình sẽ thích cái cảm giác đó...
Lý Phong ra vào trong tiểu huyệt mềm mại, vách thịt ấm nóng bao bọc lấy ạn. Vì đã bắn một lần nên không còn ham muốn phát tiết quá mức, mà muốn tận hưởng quá trình làm tình hơn.
Anh biết cơ thể cô là danh khí trời ban, chỉ cần dạy dỗ thêm, sau này nhất định sẽ trở nên vừa lẳng lơ vừa dễ làm. Đến lúc đó, ngày nào đi làm đồng về anh cũng có thể làm cái lỗ nhỏ vừa sướng vừa dâm này.
Nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.
Lý Phong kích động móc vào hậu huyệt của cô, đầu ngón tay trỏ dùng sức một chút, thế mà lại lún vào trong cúc hoa.
"A... đừng mà..." Cúc huyệt chật hẹp bị dị vật xâm nhập, khó chịu co rút lại, muốn đẩy ngón tay ra ngoài.
Cúc huyệt còn nhỏ hơn cả miệng huyệt đang ngậm lấy một đốt ngón tay hắn, đầu ngón tay cảm nhận được sự mềm mại của tràng đạo bên trong, nhịn không được mà khẽ động đậy. Nhưng hậu huyệt của cô thực sự quá nhỏ, chỉ bé tí thế kia, nếu cứ thế đâm vào chắc chắn cô sẽ bị thương.
Hơn nữa, anh cũng chưa chuẩn bị để khai phá cửa sau của cô sớm như vậy.
Bạn thấy sao?