"Ưm... hừ..."
Tô Kiều Kiều cắn răng chịu đựng cảm giác Lý Phong rút gậy thịt ra khỏi cơ thể mình, cửa mình bị làm đến mềm nhũn hé mở không thể khép lại được.
Thân thể Tô Kiều Kiều mềm oặt, suýt nữa ngã xuống đất, may mà Lý Phong kịp thời đỡ lấy, bế cô lên giường.
Lý Phong sau khi thỏa mãn, giữa trán hiện lên vẻ đắc ý: "Đêm nay ngủ ở chỗ tôi, sáng mai tôi sẽ dậy sớm lau người cho anh cả, chị cứ an tâm ngủ là được."
"Không được, tôi phải về bên đó ngủ." Tô Kiều Kiều sợ hãi gã em chồng chuyên quyền bá đạo này, cũng sợ bà mẹ chồng có thể trở về bất cứ lúc nào...
"Hôm nay mẹ nhắn người báo tin về rồi, con dâu nhà bà cô họ sinh được thằng cháu đích tôn mập mạp, nhưng bà cô không biết chăm bà đẻ, nên nhờ mẹ ở lại đó chăm sóc tháng cữ, phải một tháng nữa mới về."
"Cái gì?" Thế chẳng phải là cô còn phải bị Lý Phong đè ra làm thế này suốt một tháng nữa sao?
Lý Phong thừa hiểu ý mẹ mình, lần này bà tránh đi cũng là để tạo cơ hội cho anh và chị dâu, bà đương nhiên sẽ không về sớm như vậy.
Chuyện này đúng ý Lý Phong, một tháng tiếp theo, anh muốn làm Kiều Kiều thế nào thì làm.
"Tôi đi múc nước cho chị lau người." Lý Phong đi ra giếng nước ngoài sân. Tô Kiều Kiều vén rèm cửa sổ lên, nhìn người đàn ông trần truồng dưới ánh trăng đang múc nước cho cô. Nước giếng ban đêm lạnh, anh lại chạy vào nhà chính lấy phích nước nóng pha thêm vào cho ấm.
Anh vơ lấy cái khăn mặt mình hay dùng ném vào thau, bưng chậu men vào phòng.
"Đêm lạnh đừng tắm nữa, lau sơ qua thôi, trưa mai nắng ấm rồi tắm." Lý Phong vắt khô khăn định lau cho cô.
"Để tôi tự làm." Tô Kiều Kiều không quen được người khác chăm sóc như vậy, nhất là người đó lại là Lý Phong.
Lý Phong mặc kệ, kéo cánh tay cô qua bắt đầu lau: "Sau này đều là tôi chăm sóc chị, chị cũng phải tập làm quen dần đi."
"Lý Phong..." Tô Kiều Kiều muốn phủ nhận quan hệ giữa hai người, nhưng mà, cô và anh đã đến bước đường này rồi thì làm sao mà chối bỏ cho sạch sẽ được đây?
Nhớ lại từng chút quan tâm anh dành cho mình, lòng cô có chút mềm yếu...
Hồi mới gả vào nhà họ Lý, cô cái gì cũng không biết làm, cũng chính là người em chồng nhìn có vẻ ghét bỏ này đã giúp cô làm việc, lúc đó cô còn tưởng anh chê cô làm không tốt.
Giờ phút này, người đàn ông cao lớn vạm vỡ ấy lại cam tâm tình nguyện khom lưng, tỉ mỉ lau người cho cô.
"Hửm? Muốn nói gì?" Lý Phong ngẩng đầu nhìn cô, nở nụ cười ngây ngô: "Lát nữa lau cho tôi nhé?"
Tô Kiều Kiều ngẩn ra, trong nháy mắt quên mất mình định nói gì.
"Trêu chị thôi, tôi da dày thịt béo, dội nước lạnh là được." Anh tỉ mỉ lau khắp người cho cô, đến lúc lau chỗ kín lại ân cần thay một chậu nước sạch khác. Anh cầm khăn lau cửa mình sưng đỏ, nhíu mày nhìn nơi tư mật bị mình làm cho sưng tấy.
Cũng đâu có dùng sức lắm đâu, sao lại sưng đến mức không thấy cả khe hở thế này, đúng là mỏng manh.
Lý Phong vươn ngón tay định móc vào trong.
"Ưm hừ, đừng..." Tô Kiều Kiều sợ hãi co rúm người lại.
"Tôi móc cái bên trong ra cho chị, rửa sạch sẽ, không làm nữa đâu." Lý Phong thề thốt, nhưng cái gậy thịt đang dựng đứng khi anh ngồi xổm đã bán đứng chính mình.
Lý Phong nương theo ánh mắt Tô Kiều Kiều nhìn xuống đũng quần mình, cười nói: "Nó là thế đấy, cứ nhìn thấy chị là muốn đè ra làm."
"Tôi tự làm." Tô Kiều Kiều giật lấy cái khăn trong tay hắn: "Chú ra ngoài đi."
"Sao lại bắt tôi ra ngoài? Người chị chỗ nào tôi chưa nhìn? Chỗ nào tôi chưa sờ?" Lý Phong nghiêng người, chẳng qua cũng chỉ là đổi chỗ đứng khác mà thôi.
Cái tư thế này rõ ràng là không có ý định đi ra ngoài.
Bạn thấy sao?