Trận mây mưa kéo dài đến tận nửa đêm, Lý Phong lại đi múc nước lau rửa cho cô lần nữa.
Cửa mình Tô Kiều Kiều sưng đỏ đến mức không còn nhìn thấy khe hở đâu.
Đến khi Tô Kiều Kiều tỉnh lại thì đã là giữa trưa, toàn thân đau nhức, lúc bước xuống giường hai chân đau rát, cô nhíu mày đi ra khỏi phòng phía Tây thì thấy quần áo phơi đầy sân.
Trong lòng cô giật thót, tưởng mẹ chồng đã về, nhưng lại nhớ ra tối qua Lý Phong bảo bà sẽ không về trong một tháng tới.
Vậy đống quần áo này là... Lý Phong giặt sao?
Anh dậy từ sớm giặt quần áo rồi còn phải ra đồng làm việc.
Những việc này lẽ ra là bổn phận của cô.
Bây giờ anh lại làm hết giúp cô.
Vào nhà chính, trên chiếc bàn gỗ vuông có úp hai cái bát, mở ra xem thì thấy một bát cháo và một bát thịt bò kho.
Trước khi đi anh còn nhóm lửa nấu cháo nữa ư?
Tô Kiều Kiều có chút kinh ngạc trước sự thay đổi của Lý Phong. Trước kia khi hai người chưa có gì, anh chỉ lén lút giúp cô vài lần, còn cẩn thận không để cô phát hiện. Nhưng giờ hai người đã ở bên nhau, sự thiên vị của anh trở nên quang minh chính đại, dường như chuyện gì anh cũng muốn làm thay cô.
Cảm giác được người ta yêu thương chiều chuộng khiến cô nhất thời hoảng hốt.
Cô sang phòng phía Đông, thấy Lý Nhân cũng đã được anh lau rửa sạch sẽ. Nghĩ ngợi một chút, cô thấy mình cũng không thể lười biếng như vậy được, bèn ăn cơm xong rồi vác cuốc ra đồng.
Ruộng nhà họ Lý rốt cuộc có bao nhiêu cô cũng chẳng rõ, đành phải vừa đi vừa hỏi thăm, tình cờ gặp chị dâuVương giữa đường.
Chị ấy cười gọi Tô Kiều Kiều: "Vợ thằng Nhân đấy à, lát nữa chị mang cái bình phun thuốc sang trả nhé."
"Không vội đâu chị dâu Vương, chị dùng xong rồi trả cũng được."
"Mai cha chồng chị chở đi chợ phiên, định mua cái mới dùng cho tiện. À, mai em có đi chợ phiên không? Có cần mua gì không chị mua giúp cho."
Chị dâu Vương rất nhiệt tình, đang mùa vụ bận rộn, có người không kịp đi chợ phiên nên hay nhờ người cùng thôn mua giúp ít thức ăn hay nông cụ.
Tô Kiều Kiều nghĩ ngợi, hình như cũng chẳng cần mua gì, bèn lắc đầu: "Không cần đâu chị, ở nhà cũng không thiếu gì cả."
"Thế à, hôm qua chị đi ngang qua vườn rau nhà cô, thấy đậu đũa lên tốt quá, thái ít thịt băm làm nhân bánh bao đậu đũa ăn thơm lắm."
"Nhà em đậu nhiều lắm, chị muốn ăn thì đừng mua, cứ sang vườn nhà em mà hái."
Chị dâu Vương cũng không khách sáo: "Thế thì tốt quá, lát nữa qua trả bình thuốc chị hái một ít nhé."
Trò chuyện vài câu với chị dâu Vương, Tô Kiều Kiều cũng tìm được ruộng ngô nhà mình. Lúc này ngô đang cần làm cỏ để vươn cao, đám cỏ dại này mà không diệt kịp thời thì mấy hôm nữa nó cao đến nửa người, ngô sẽ không lớn nổi.
Cô đứng ở đầu bờ ruộng nhà mình, nhưng chẳng thấy bóng dáng Lý Phong đâu giữa ruộng ngô rậm rạp, cô thử gọi vài tiếng: "Lý Phong? Lý Phong?"
Cây ngô rung rinh, Lý Phong từ giữa luống ngô chui ra, mồ hôi ướt đẫm áo, nắng gắt trên đầu chiếu xuống khiến người anh đầm đìa mồ hôi. Tô Kiều Kiều nhìn mà không khỏi xót xa.
"Sao chị lại ra đây?" Lý Phong không ngờ cô lại ra, vứt cuốc bước lên bờ ruộng: "Mau về đi, nắng lắm."
"Tôi ra giúp chú làm. Hai người làm nhanh hơn một chút, còn về sớm ăn cơm." Tô Kiều Kiều làm bộ định lội xuống ruộng.
Lý Phong giơ tay, ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô đặt lại lên bờ ruộng: "Chị ngồi đây nghỉ đi, chỗ này sắp xong rồi, đợi tôi làm xong rồi cùng về."
"Tôi làm cùng chú chẳng phải nhanh hơn sao?" Tô Kiều Kiều cố chấp cầm lấy cái cuốc muốn làm cùng anh.
Lý Phong quay đầu nhìn xung quanh thấy mọi người đều đang cắm cúi làm việc, liền cúi người ghé sát tai cô cười nói: "Tay nhỏ của chị để dành tuốt gậy thịt cho tôi thì được."
Bạn thấy sao?