Tô Kiều Kiều lập tức đỏ bừng mặt, đẩy anh ra, vội vàng nhìn quanh xem có ai chú ý đến họ không.
May mà mọi người đều đang bận rộn, gần trưa nắng gắt, ai cũng muốn làm cho nhanh để về nhà, nên chẳng ai ngẩng đầu lên nhìn họ.
"Không đứng đắn." Tô Kiều Kiều lườm hắn một cái: "Mặc kệ chú đấy." Rồi xoay người chạy tới dưới gốc cây sơn tra bên bờ ruộng.
Lý Phong hồi tưởng lại dáng vẻ cô vừa lườm mình, rõ ràng là tức giận, nhưng lại giống hệt như bạn gái đang làm nũng với bạn trai, cái liếc mắt ấy làm hắn nóng ran cả người.
Tô Kiều Kiều cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi dưới gốc cây sơn tra đợi anh làm cỏ. Gần đến giữa trưa thì mảnh ruộng này cũng làm xong.
Lý Phong gọi cô cùng về nhà.
Hai người đi bộ trên đường, Lý Phong muốn nói chuyện với cô nhiều hơn nhưng đều bị cô né tránh.
Đây là ở bên ngoài, để người ta nhìn thấy thì không biết họ sẽ nghĩ gì.
Lý Phong thấy cô cố ý tránh né mình, trong lòng hiểu rõ, cô là muốn vạch rõ giới hạn quan hệ trước mặt người ngoài.
Lý Phong có chút buồn bực, kẻ trước người sau về đến nhà. Vừa bước vào cổng lớn, Lý Phong ném cái cuốc xuống, đóng sầm cửa lại, xoay người ôm chầm lấy cô từ phía sau.
Bàn tay to lớn từ eo leo lên trước ngực, xoa nắn bầu ngực cô, cúi đầu hôn lên cổ cô: "Ở bên ngoài tránh xa thế cơ đấy, tôi có phải ôn thần đâu, tránh tôi làm gì?"
"Ưm hừ... đừng, ban ngày ban mặt đừng đóng cửa sân, người ta thấy lại nghĩ linh tinh." Tô Kiều Kiều muốn gạt bàn tay đang làm loạn trên ngực mình ra, không ngờ Lý Phong lại nắm lấy tay cô đè lên ngực, điều khiển tay cô cùng bóp nắn bầu ngực mềm mại.
"A ha, Lý Phong, nhẹ tay chút, vú bị bóp hỏng bây giờ." Tô Kiều Kiều tuy lúc tắm cũng tự kỳ cọ ngực mình, nhưng chưa bao giờ xoa bóp kiểu này, động tác thô bạo khiến ngực cô vừa đau vừa sướng.
"Phải xoa thế này mới sướng chứ, để tôi sờ xem huyệt nhỏ của chị chảy nước chưa." Nói rồi Lý Phong định thò tay vào trong quần cô.
"Đừng, không được, ban ngày ban mặt, chú đừng có phát điên." Tô Kiều Kiều muốn đẩy anh ra, nhưng sức lực quá chênh lệch, ngay cả một cánh tay của anh cô cũng không đẩy nổi.
"Tôi phát điên? Nếu sau này ra ngoài chị còn tránh tôi, cố ý không nói chuyện với tôi, tôi sẽ điên cho chị xem."
Lý Phong xoay người cô lại, ôm lấy cô hôn ngấu nghiến, lưỡi cạy mở hàm răng trắng bóng, càn quét khắp khoang miệng cô, cuốn lấy toàn bộ nước bọt của cô nuốt vào bụng, quấn lấy lưỡi cô mà mút mát dây dưa.
Hai người hôn nhau đắm đuối nóng bỏng, gậy thịt trong quần Lý Phong trướng đến sắp nổ tung. Anh móc gậy thịt ra, cầm tay cô đặt lên đó: "Mau giúp ông xã xoa bóp đi, không là bây giờ tôi lột quần chị ra làm ngay đấy."
"Tôi không biết... hơn nữa, đang là ban ngày, sao lúc nào chú cũng muốn làm chuyện đó thế?"
"Nhìn thấy chị là tôi muốn làm tình, thèm thuồng suốt cả quãng đường về rồi." Nói rồi Lý Phong cầm tay cô nắm lấy gậy thịt của mình.
Tay nhỏ của cô mềm mại, không giống bàn tay đầy vết chai sạn của anh, lòng bàn tay vừa mịn vừa êm, nắm lấy gậy thịt thật sự rất thoải mái, sướng hơn anh tự tuốt nhiều.
Lý Phong cầm tay cô tuốt lộng vài cái, thở dài thỏa mãn: "Cái mạng này của tôi coi như nằm trong tay chị rồi, cả đời này tôi không rời xa chị được nữa."
Tô Kiều Kiều cảm thấy anh nói quá: "Thế này mà không rời xa được á?" Chỉ vì cô giúp anh tuốt gậy thịt sao?
Lý Phong dùng đôi mắt tràn đầy dục vọng nhìn cô, đưa tay véo má cô một cái: "Chị không hiểu đâu, là tôi đặt cả trái tim lên người chị rồi."
Tim Tô Kiều Kiều run lên vì câu nói đó, trong khoảnh khắc cô quên cả thở.
Bạn thấy sao?