Tô Kiều Kiều không hiểu thế nào là tình yêu. Khi còn chưa hiểu chuyện cô đã được gia đình đính ước với Lý Nhân, từ đó về sau cô thường chơi cùng Lý Nhân và Lý Phong. Lý Phong hồi nhỏ rất bá đạo, không cho phép các cậu trai khác chơi với cô, nói cô đã là vợ nhà họ Lý rồi.
Lớn hơn chút nữa, mười mấy tuổi, Lý Nhân không muốn ở nhà làm ruộng nên chạy ra ngoài làm thuê, một năm chẳng về được một lần. Vì cô đã có nơi có chốn, lại thêm đám con trai sợ Lý Phong, nên cũng chẳng ai dám tìm cô.
Cô cứ thế mơ hồ lớn lên, mãi đến khi sắp cưới Lý Nhân mới ý thức được là phải sống với Lý Nhân cả đời. Cô từng nghĩ đến chuyện không lấy chồng, nhưng không chịu nổi cảnh mẹ cứ lải nhải bên tai rằng nếu cô không gả, anh trai sẽ không có tiền cưới vợ, nhà họ Lý tuy nghèo nhưng còn có anh em đùm bọc nhau, sẽ không đến nỗi nào.
Bà bảo cô, đàn bà cả đời này chẳng phải đều sống như thế sao? Gả cho chồng, sinh con đẻ cái, giặt giũ nấu cơm, đợi đến khi già rồi thì trông cháu cho con.
Cô muốn phản kháng, muốn nói cô không muốn sống như vậy.
Nhưng không ai cho cô lựa chọn, cô cũng chẳng có quyền lựa chọn...
Cho nên cô không biết tự do có mùi vị gì, tình yêu dùng để làm gì.
Nhưng lời của Lý Phong khiến lòng cô dậy sóng, trái tim như hươu con chạy loạn, cô không biết điều này có ý nghĩa gì.
"Vợ thằng Nhân à, có nhà không? Sao ban ngày ban mặt lại đóng cổng thế?" Giọng oang oang của chị dâu Vương từ xa vọng lại.
Làm Tô Kiều Kiều giật mình hoàn hồn, vội rụt tay đang nắm gậy thịt của anh về.
Lý Phong nhìn gậy thịt vẫn đang trướng to, nhíu mày khó chịu: "Sao mụ ấy lại tới giờ này?"
"Chị dâu Vương bảo đến đưa cái bình thuốc, tiện thể hái ít đậu." Tô Kiều Kiều thành thật trả lời.
Lý Phong bực bội nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải nhét cây gậy thịt đang dựng đứng vào lại trong quần, nhưng cái thứ đồ sộ ấy làm sao mà giấu nổi.
Nó đội đũng quần lên một cục cao ngất.
"Tôi đi tắm trước đây." Lý Phong đành vớ lấy cái khăn đã phơi khô đi vào nhà tắm.
Tô Kiều Kiều chỉnh đốn lại quần áo xộc xệch, hít sâu hai cái rồi mới ra mở cổng: "Em đây chị dâu Vương."
"Thấy đóng cổng chị còn tưởng em không có nhà." Chị Vương xách cái bình thuốc đi vào, tay kia còn cầm mấy quả cà tím: "Cà nhà chị trồng đấy, cùi dày lắm, em thích ăn thì qua mà hái."
"Vâng, cảm ơn chị dâu Vương. Nãy có con chó chạy vào làm em sợ nên em đóng cổng lại."
"Mấy nhà này nuôi chó chả chịu xích gì cả, phiền chết đi được."
Tô Kiều Kiều cười cười, không đáp lời, cô không giỏi nói dối, nói xong mặt cứ nóng ran: "Để em dẫn chị đi hái đậu nhé, tiện thể em cũng hái một ít."
"Được."
Tô Kiều Kiều xách cái làn tre nhỏ đi trước, vườn rau nhà cô nằm ngay cạnh cổng lớn, vườn không nhỏ, trồng đủ loại rau, đều là do mẹ chồng cô trồng.
Vườn được rào bằng tường đá thấp, bên trên cắm đầy cành khô để ngăn gà vịt nhà ai chạy vào phá hoại.
Cánh cổng nhỏ vào vườn rau là do Lý Phong làm, dùng mấy thanh gỗ không to lắm buộc dây thép lại, cao đến nửa người.
Cô đi phía trước, chị dâu Vương đi phía sau nhìn bóng lưng cô, đăm chiêu nói: "Này vợ thằng Nhân, sao từ lúc gả sang đây chị thấy mông em cong hơn, eo thon hơn mà ngực lại to ra thế nhỉ?"
Tô Kiều Kiều chột dạ cúi xuống nhìn ngực mình, hình như đâu có thay đổi gì mấy: "Đâu có ạ?"
"Có đấy, trước kia nhìn còn non nớt lắm, bây giờ trông chín muồi hơn hẳn." Chị dâu Vương cười, buông một câu đầy ẩn ý.
Tô Kiều Kiều nghe không hiểu, ý là cô đã trưởng thành rồi sao?
Chị dâu Vương đi trước đến giàn đậu để hái.
Bạn thấy sao?