"Muộn thế này rồi còn đi ạ? Hay là để sáng mai đi." Tô Kiều Kiều nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ rồi.
"Mấy hôm nay con dâu của bà cô con sắp sinh, mẹ sang phụ giúp trông nom. Hai đứa cứ ngủ trước đi, không cần đợi mẹ, có khi mẹ không về đâu." Mẹ Lý cầm đèn pin đi ra ngoài.
Tô Kiều Kiều không nói thêm gì nữa. Từ khi Lý Nhân bị tai nạn xe, mẹ chồng thường xuyên chạy sang nhà bà cô họ. Nghe nói làng bên đó có người xem bói rất linh, mẹ chồng cứ ngày đêm chạy sang bên ấy.
Tô Kiều Kiều tiễn mẹ chồng ra cửa, khép cổng sân nhưng không khóa, sợ mẹ chồng nửa đêm quay về. Quay đầu lại thì thấy Lý Phong đang lảo đảo đứng dậy thu dọn bát đũa trên bàn.
"Để chị dọn cho, chú đi rửa mặt rồi ngủ đi, hôm nay làm việc cả ngày rồi, cũng mệt lắm rồi." Kiều Kiều vội chạy tới tranh làm. Cái nhà này tất cả đều dựa vào một mình Lý Phong làm ruộng kiếm tiền, sao có thể để anh làm mấy việc vặt trong nhà này nữa.
"Tôi thấy chị ăn ít quá, tôi có để phần thịt đầu heo, chị ăn đi." Lý Phong cầm một cái bát úp ngược ở góc bàn, mở ra, bên trong là lưng bát thịt đầu heo, lại toàn là thịt nạc. Thảo nào lúc nãy ăn cơm cô thấy thịt đầu heo trên bàn toàn là mỡ.
Tô Kiều Kiều sững sờ nhìn anh, ngay sau đó trong lòng dâng lên một luồng hơi nóng, cảm giác ấm áp lan tỏa. Anh vậy mà lại để phần thức ăn cho cô...
"Chị... chị ăn no rồi." Tô Kiều Kiều cúi đầu, tiếp tục thu dọn bát đũa.
"Đừng dọn nữa." Lý Phong giật lấy bát đũa trong tay cô, ngón tay vô tình chạm vào đầu ngón tay cô, truyền đến cảm giác tê dại như luồng điện giật. Lý Phong hoảng hốt rụt tay về.
Tô Kiều Kiều cũng là lần đầu tiên chạm vào tay Lý Phong, cảm thấy vô cùng không tự nhiên. Bát thịt đầu heo bị dúi vào tay, Lý Phong ngượng ngập nói: "Mau ăn đi, ăn hết thịt đi, trời nóng thế này không để lâu được đâu."
Tô Kiều Kiều bưng bát ngồi xuống một bên, cúi đầu ăn chậm rãi từng miếng nhỏ. Lý Phong một mình chạy ngược chạy xuôi dọn dẹp bát đũa, quét nhà, rồi ra sân rửa bát.
Tô Kiều Kiều ăn miếng thịt đầu heo trong bát mà cảm thấy muốn khóc. Đã rất lâu rồi không có ai đối tốt với cô như vậy, còn đặc biệt để dành thịt nạc cho cô. Điều này làm cô nhớ lại hồi nhỏ, khi nhà có khách, lúc mẹ nấu ăn luôn lén để dành lại một miếng thịt cho cô ăn riêng.
Ăn xong thịt đầu heo, bụng cô hơi căng. Cô đi ra ngoài thì thấy Lý Phong đang thu quần áo ban ngày cô giặt cho anh.
Lý Phong vừa thu quần áo vừa ngửi thấy mùi xà phòng thơm nức trên vải. Bản thân anh tự giặt đồ chưa bao giờ kỹ lưỡng đến thế, cũng chưa bao giờ thơm như thế này.
Tô Kiều Kiều nói: "Chị không nói với mẹ đâu."
Lý Phong quay đầu lại nhìn cô, khuôn mặt đen sạm vì nắng không nhìn ra được bao nhiêu cảm xúc.
Khuôn mặt trắng nõn của Tô Kiều Kiều hơi ửng hồng, cô chỉ tay vào quần áo anh đang cầm: "Chị không nói với mẹ." Ý là chuyện chú hai tè dầm...
Lý Phong ngẩn người, ngay sau đó liền hiểu ra ý cô, anh "ừ" đại một tiếng qua loa rồi cầm quần áo đi về gian nhà phía Tây.
Tô Kiều Kiều rửa sạch bát đũa vừa ăn thịt xong ngay ngoài sân, rồi lại ra giếng múc nước để đun nước tắm cho Lý Nhân.
Mùa hè trời nóng bức, Lý Nhân nằm liệt trên giường không cử động được, nếu một ngày không lau người sẽ bị lở loét, da thịt sẽ thối rữa.
Dáng người Tô Kiều Kiều vốn nhỏ nhắn, thùng múc nước của nhà lại to. Nếu là nửa thùng nước thì cô còn xách lên được, nhưng nếu là cả một thùng đầy thì cô phải cắn răng dùng hết sức bình sinh mới kéo lên nổi.
Lý Phong từ trong nhà đi ra liền nhìn thấy dáng vẻ bướng bỉnh của cô, đang chật vật kéo thùng nước dưới giếng lên. Anh bước tới, im lặng đón lấy sợi dây thừng trong tay cô, nhẹ nhàng kéo thùng nước gỗ từ dưới giếng lên.
Rõ ràng cô kéo vất vả đến thế, vậy mà anh làm nhẹ bẫng như thể đang nhón một con kiến.
Anh đổ dòng nước giếng trong veo vào chậu sứ. Tô Kiều Kiều rút cái khăn mặt trên dây phơi xuống, định quay về gian nhà phía Đông.
Lý Phong lại đưa tay đón lấy cái chậu sứ trong lòng cô, mu bàn tay vô tình quệt qua bầu ngực trước ngực cô, sượt qua lớp áo lót mỏng manh đang nâng đỡ bầu ngực tròn trịa, căng đầy.
Tô Kiều Kiều giật mình run lên, vội vàng buông tay khỏi chậu sứ.
Bạn thấy sao?