Chương 50: Chương 50 - Nhắm mắt lại để anh làm

Nghe chính miệng cô đồng ý, Lý Phong còn vui hơn bất cứ thứ gì, nhịn không được bóp ngực cô một cái: "Được! Vậy để tối."

Tối nay, anh đảm bảo sẽ giống như đêm qua, làm cô sướng đến chết đi sống lại.

Tô Kiều Kiều đâu biết trong lòng anh đang toan tính điều gì, còn thở phào nhẹ nhõm vì tưởng anh tha cho mình một lần.

Mùa hè trời tối muộn, hơn bảy giờ trời mới bắt đầu nhá nhem. Tô Kiều Kiều sớm dọn dẹp xong xuôi mọi việc trong nhà, chạy tót vào phòng phía Đông, tiện tay cài then cửa lại.

Cô biết làm vậy cũng vô ích, nhưng cô sợ, cứ nghĩ đến việc Lý Phong sắp về là tim cô đập thình thịch.

Nhớ lại chuyện tối qua... Anh thế mà lại như con thú hoang làm cô ngất xỉu, thật sự dọa cô sợ chết khiếp.

Trời tối hẳn Lý Phong mới về. Giờ việc đồng áng trong nhà một mình anh lo liệu, mai lại phải tranh thủ đi chợ phiên nên anh làm cố cho xong cỏ hai mảnh ruộng, giờ việc ngoài đồng cũng hòm hòm rồi.

Vốn nghĩ về sớm để được Kiều Kiều khen một câu, ai ngờ về đến nhà lại thấy cô vợ nhỏ trốn biệt trong phòng phía Đông khóa trái cửa.

Cô sợ anh đến thế sao? Rõ ràng chính miệng cô bảo tối nay cho anh làm mà.

Lý Phong rửa mặt cho mát mẻ, ghé sát cửa sổ phòng phía Đông nói vọng vào: "Chị mà không ra là tôi lại tháo cửa đấy, lần này tôi không lắp lại nữa đâu." Nói xong, anh đi vào nhà chính ăn cơm trước.

Phải ăn no mới có sức mà "làm"!

Tô Kiều Kiều biết cánh cửa gỗ này không ngăn được anh, dù có thay bằng cửa sắt cũng chưa chắc cản nổi.

Anh mà muốn vào, phá cửa sắt cũng là chuyện nhỏ.

Tô Kiều Kiều sợ anh lại tháo cửa thật, lúc đó không biết anh sẽ xử cô thế nào. Cô vẫn nhớ như in cái đêm anh tháo cửa, đã lôi cô lên giường làm sập cả giường ra sao.

Cũng không biết anh có cố ý hay không, rõ ràng bảo đi mua giường mới mà mãi chẳng thấy đâu.

Cô có trốn trong phòng phía Đông cũng chẳng có chỗ mà ngủ.

Đợi Lý Phong ăn cơm xong, tắm rửa sạch sẽ về phòng mình, đã thấy Tô Kiều Kiều ngồi bên mép giường đợi sẵn.

Tô Kiều Kiều ngượng ngùng ngồi đó, vì sợ uy quyền của anh nên đành tự giác dâng mình đến miệng cọp.

Nghĩ đến những việc anh sắp làm với mình, cô run rẩy không thôi.

Lý Phong liếc nhìn cái quạt trần nhỏ xíu trên đỉnh màn: "Sao thế? Lạnh à?"

Tô Kiều Kiều lắc đầu, cúi gằm mặt không dám nhìn anh. Rõ ràng ban ngày hai người còn nói chuyện bình thường, giờ lại như nước với lửa.

"Chị sợ tôi à?" Lý Phong nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, thấy tay lạnh toát, lòng anh chùng xuống: "Tôi đáng sợ thế sao?"

"Chú... Chú đừng như tối hôm qua nữa được không..." Tô Kiều Kiều ngước mắt lên, đôi mắt hoảng sợ ánh lên vẻ vô tội, đâm thẳng vào tim Lý Phong.

Tim anh đập mạnh một nhịp, giơ tay che đi đôi mắt lấp lánh ấy, giọng khàn đặc: "Được, vậy chị đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi..."

Khi cô dùng ánh mắt vô tội và yếu đuối ấy nhìn anh, anh chỉ hận không thể đè cô ra làm cho chết đi sống lại!

Đè cô dưới thân, ra vào không ngừng nghỉ, làm cho cái miệng nhỏ của cô không khép lại được, tràn trề tinh dịch của anh, để không kẻ nào có thể tơ tưởng đến cô dù chỉ một chút!

Anh kìm nén con quỷ dữ trong lòng, không để nó xông ra dọa cô sợ. Anh muốn chiếm hữu cô, muốn đến tận xương tủy...

Từ nhỏ đã không cho ai chạm vào cô, lớn lên cũng vậy...

Tô Kiều Kiều ngoan ngoãn nhắm mắt lại, ngồi bên mép giường, cắn môi, hai tay luống cuống đặt trên đầu gối, ngực phập phồng theo từng nhịp thở.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...