Chương 59: Chương 59 - Cùng đi chợ phiên

Lần này Lý Phong coi như đã làm cho đã thèm, cúc hoa của cô cũng đã được nới rộng phần nào.

Lý Phong nằm rạp trên lưng cô, ghé sát tai cô, lè chiếc lưỡi dày rộng liếm láp dái tai, giọng khàn khàn trầm thấp: "Lần sau tôi sẽ làm cái lỗ phía sau, đảm bảo sướng khiến chị chảy nước miếng y như bây giờ."

Cơ thể Tô Kiều Kiều thi thoảng vẫn còn run rẩy, cô vẫn đang tận hưởng dư âm của cơn cao trào sảng khoái, nghe Lý Phong nói vậy, hoa huyệt và cúc hoa của cô không tự chủ được mà co rút, dường như đang mong chờ khoảnh khắc ấy đến...

Hôm sau lẽ ra phải dậy sớm đi chợ phiên, nhưng vì đêm qua bị hành hạ quá sức nên Tô Kiều Kiều không dậy nổi, Lý Phong cũng không gọi cô.

Đến khi cô dậy thì đã gần trưa, bước chân xuống đất chỉ thấy nhẹ bẫng, chân run lẩy bẩy.

Lý Phong nhìn bộ dạng của cô mà không nhịn được cười.

Tô Kiều Kiều lườm anh, còn không phải tại đêm qua anh dùng sức quá, nên hôm nay cô mới ra nông nỗi này sao.

Hai người ăn cơm xong, Lý Phong vào cái lán ở lối đi hẹp lôi chiếc xe đạp ít khi dùng ra. Chiếc xe này là loại Phượng Hoàng cành đôi (xe đạp khung ngang), anh mua từ năm kia sau khi bán lương thực, nghĩ có xe đi lại cho tiện. Nhưng người nhà quê loanh quanh cũng chỉ từ nhà ra ruộng, hiếm khi đi xa, dù vậy anh vẫn rất quý chiếc xe, cất kỹ trong lán che chắn cẩn thận, tránh mưa nắng.

Nhưng anh cả lại chê bai chiếc xe đạp này, bảo thời đại nào rồi, người thành phố toàn đi xe máy, xe đạp kiểu này đáng lẽ phải vứt đi từ lâu.

Anh cũng chẳng thèm cãi, dù sao anh mua cũng đâu phải cho Lý Nhân. Anh mua xe là vì mấy lần thấy Kiều Kiều bị cảm cúm phải đi bộ rất xa để lấy thuốc, anh nghĩ sau này cô muốn đi đâu sẽ chở cô đi.

Chỉ là không ngờ ngày này lại thành sự thật.

Lý Phong một chân chống đất, một chân đạp lên bàn đạp, bảo cô lên xe.

Tô Kiều Kiều có chút ngại ngùng, dù sao trong mắt người ngoài hai người vẫn là chị dâu em chồng.

Cô đành ngồi nghiêng một bên, chỉ dùng một tay nắm lấy vạt áo sơ mi của anh.

Có lẽ vì hôm nay hiếm hoi được ra ngoài, anh thay một bộ quần áo mới, áo sơ mi kẻ ca rô, quần tây màu xanh tím than.

Cô ngồi như vậy Lý Phong đương nhiên không hài lòng, nhưng cũng không nói gì, đạp xe chở cô ra đầu làng.

Đoạn đường trong làng không ai chịu góp tiền sửa nên cứ lồi lõm ổ gà ổ vịt, anh cố tình đạp xe đi vào chỗ xóc.

Chưa xóc được mấy cái, tay Tô Kiều Kiều đang nắm vạt áo anh đã chuyển sang ôm eo, nhưng vẫn chỉ dùng một tay.

Ra đến đường lớn đường xá phẳng phiu hơn, Lý Phong cũng hết cơ hội giở trò, nhưng lại gặp người cùng làng đi chợ phiên về, họ chạm mặt chào hỏi Lý Phong.

Tô Kiều Kiều chột dạ vội rụt tay đang ôm eo anh về...

Suốt quãng đường đến chợ phiên, hai người chẳng nói với nhau câu nào.

Đến chợ, Lý Phong khóa xe cẩn thận, móc trong túi ra một nắm tiền, đếm đếm rồi đưa phần lớn cho Tô Kiều Kiều.

Tô Kiều Kiều lắc đầu không nhận: "Tôi chẳng có gì cần mua cả, chú đưa tôi mấy đồng là được rồi, tôi đi dạo chút, có gì hợp thì mua, không thì thôi."

"Cầm lấy, tiêu không hết về đưa lại cho tôi." Lý Phong không nói nhiều, kéo tay cô nhét tiền vào: "Đi, tôi đi dạo cùng chị."

Tô Kiều Kiều định từ chối, nhưng nghĩ lại chỉ là đi chợ thôi, cũng chẳng cần phải tránh né người ta quá mức.

Cô đi trước, Lý Phong theo sau, thấy cô dừng lại trước sạp quần áo nào là anh âm thầm ghi nhớ.

Tô Kiều Kiều quả nhiên chẳng mua gì cho mình, chỉ đi cân ít thịt, loại ba chỉ bảy phần nạc, định về nhà làm bánh bao nhân thịt.

Lúc đi ngang qua quầy bách hóa, cô nhìn trúng một chiếc yếm đỏ thêu hình khóa trường mệnh bằng chỉ vàng, là đồ cho trẻ con. Cô nghĩ chị dâu họ mới sinh, tặng cái này là hợp nhất.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...