Chương 60: Chương 60 - Tưởng mua cho con chúng ta

Kiều Kiều cầm lên xem, kích cỡ vừa vặn, chất liệu lụa khá trơn mượt. Cô muốn mua nên quay sang hỏi ý kiến Lý Phong, giơ cái yếm lên cho anh xem: "Chú xem cái yếm này tôi mua tặng con của chị dâu họ được không?"

Lý Phong nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi cứ tưởng chị mua cho con của chúng ta."

Mặt Tô Kiều Kiều đỏ bừng, vội nhìn ngó xung quanh, sợ gặp người quen.

Cô quay lại trừng mắt với Lý Phong: "Đừng nói linh tinh!"

Đúng lúc chủ sạp bán xong cho khách khác, quay sang bắt chuyện: "Cái yếm này tốt lắm, cho trẻ con mặc sát người, mùa hè hay mùa đông đều mặc được." Chủ sạp nhìn lướt qua bụng Tô Kiều Kiều: "Mới cấn bầu phải không? Sao chưa thấy bụng gì cả nhỉ."

Mặt Tô Kiều Kiều càng đỏ hơn, cô đặt cái yếm xuống, quay đầu bỏ đi.

"Ơ kìa, sao lại không mua nữa? Bớt chút đỉnh cũng được mà, cái yếm này cả chợ chỉ mỗi nhà tôi có thôi đấy." Chủ sạp vẫn chưa hiểu chuyện gì, gọi với theo Tô Kiều Kiều hòng níu kéo khách.

Lý Phong đứng bên cạnh cười không khép được miệng, móc tiền đưa cho chủ sạp: "Lấy cái này, vợ tôi hay xấu hổ, sợ người ta nói ra nói vào."

"Cô vợ xinh xắn thế, chú em giỏi thật đấy."

Lý Phong được khen sướng rơn người, cảm thấy lời ông chủ sạp nói chí phải.

Đến khi Lý Phong đuổi kịp Tô Kiều Kiều, cô đã đi ra khỏi chợ.

Lý Phong đuổi theo cô, hai người cùng đi đến chỗ để xe đạp.

Lý Phong đặt đồ xuống đất: "Chị đứng đây đợi tôi một lát, tôi đi tìm xem có người quen nào đi xe ba gác không nhờ họ chở đồ về giúp, tiện thể tôi đi mua chút đồ khác."

Tô Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu, nghĩ ngợi rồi dặn: "Chú nhanh lên nhé, về nhà còn phải ủ bột làm bánh bao nữa."

"Được."

Lý Phong quay người đi vào chợ, Tô Kiều Kiều ngồi xuống hòn đá cạnh xe đợi.

Cô đợi một lúc lâu, chán đến mức ngáp ngắn ngáp dài.

Bỗng một mùi thơm nức mũi bay tới, ngay sau đó là một cái túi giấy đưa ra trước mặt cô.

Cô ngẩng đầu lên, là Lý Phong.

Lý Phong cười tươi, đưa túi giấy cho cô: "Đói rồi phải không? Đằng kia có hàng xúc xích rán, tôi mua cho chị hai cái, còn có cả gà xiên nữa, chị ăn trước đi. Tôi tìm được người chở đồ rồi, phải mang đống này qua đó."

Lý Phong đưa hết đồ ăn trong tay cho cô, cúi xuống xách đống đồ dưới đất đi về phía lề đường.

Thỉnh thoảng đi chợ mua nhiều đồ quá không chở hết, mọi người hay nhờ người quen chở giúp về nhà.

Chỉ là cô không ngờ Lý Phong đi tìm người mà còn nhớ đến cô, mua bao nhiêu đồ ngon thế này.

Xúc xích rán với gà xiên không xương, toàn món trẻ con thích, hồi bé cô cũng ít được ăn, lớn lên thì càng không có cơ hội.

Không ngờ Lý Phong lại dỗ dành cô như dỗ trẻ con.

Cô cầm xiên xúc xích cắn một miếng, vị thơm giòn tan trong miệng, không có ớt, anh biết cả việc cô không ăn được cay...

Tô Kiều Kiều hít sâu vài hơi, cố nén nước mắt chực trào, cảm giác được người ta quan tâm thế này, thật tốt.

Cô tiếp tục ngồi trên hòn đá đợi Lý Phong, thấy anh chạy hộc tốc về, cô đưa chỗ đồ ăn còn lại cho anh.

Lý Phong mở ra xem, hai cái xúc xích còn một cái, gà xiên cũng còn một nửa: "Sao thế? Không ngon à?"

Tô Kiều Kiều lắc đầu: "Ngon lắm, nhưng tôi no rồi, vốn dĩ cũng không đói."

Lý Phong nhìn là biết cô để phần cho mình, cô da mặt mỏng, ngại không dám nói thẳng.

Lý Phong đứng tại chỗ, ăn ngấu nghiến vài miếng là hết sạch, rồi mở khóa xe: "Đi, về nhà thôi."

Câu về nhà khiến lòng Tô Kiều Kiều ấm áp lạ thường.

Ngồi lên yên sau xe, cô không còn sợ người ta nhìn thấy nữa, vươn hai tay ôm chặt lấy eo anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...