Nhưng những chuyện này anh chưa bao giờ nói với Kiều Kiều, chỉ muốn Kiều Kiều được sống sung sướng. Anh biết Kiều Kiều thích anh cả...
Kiều Kiều vẫn thấy mua nhiều đồ thế này đắt quá: "Hay là đừng mua nhiều thế, lãng phí lắm, tôi ở nhà làm việc, ra đồng làm ruộng, đâu cần mặc quần áo với giày đẹp thế này."
"Tôi không cần chị ra đồng làm việc, chị cứ ở nhà mặc là được." Bỗng nhiên Lý Phong ghé sát tai cô, hà hơi nóng vào vành tai: "Mặc cho tôi làm là được."
Tô Kiều Kiều đỏ bừng mặt, đẩy anh ra, đứng dậy khỏi ghế.
Lý Phong nói tiếp: "Đừng quên những gì chúng ta đã thỏa thuận tối qua nhé."
Tô Kiều Kiều quay lại nhìn anh, thấy mắt anh tràn ngập ý cười, khóe môi nhếch lên nhìn cô.
Anh không nói rõ, nhưng cả hai đều ngầm hiểu, tối qua anh đã nói, lần sau sẽ làm lỗ sau của cô...
Tô Kiều Kiều cởi giày cất vào hộp, đậy nắp cẩn thận, rồi ôm vào lòng chạy ra khỏi phòng, không thèm để ý đến anh nữa.
Bánh bao hấp rất nhanh chín, buổi tối Tô Kiều Kiều làm thêm vài món nộm.
Ăn cơm xong, Tô Kiều Kiều bảo anh mang ít bánh bao sang cho chú Tư.
Vợ chú Tư mất mấy năm rồi, có một mụn con trai đã lập gia đình nhưng đều lên thành phố làm ăn, mang cả cháu gái theo đi học, nên chú Tư ăn uống qua loa.
Hôm nay cô làm nhiều, bảo Lý Phong mang sang biếu chú một ít.
Lý Phong ngoan ngoãn xách túi bánh bao đi.
Chú Tư biết là bánh bao do Tô Kiều Kiều làm biếu, cứ tấm tắc khen cô hiền lành, khéo tay, bảo nhà họ Lý có phúc mới cưới được cô vợ vừa đẹp vừa đảm đang.
Lý Phong nghe chú Tư khen cứ như khen vợ mình, cười tít cả mắt, trò chuyện vài câu rồi vội vã về nhà, trong lòng chỉ mong ngóng con mèo nhỏ dâm đãng ở nhà.
Về đến nơi, không thấy cô ở nhà chính, anh tưởng cô ở phòng phía Đông, đẩy cửa vào cũng không thấy ai.
Anh vội vàng đẩy cửa phòng phía Tây đang sáng đèn, quả nhiên, Tô Kiều Kiều đang ngồi trên giường, gấp quần áo cho anh.
Cô đang mặc bộ quần áo hôm nay anh mua cho, áo sơ mi nền trắng hoa nhí hồng, váy dài màu hồng in hình hoa hướng dương, chân đi đôi giày thể thao mới tinh.
Anh chợt nhớ lúc trước anh bảo cô mặc quần áo mới cho anh làm.
Thế mà cô mặc thật.
Yết hầu Lý Phong chuyển động, tiến lại gần cô.
"Đẹp không?" Tô Kiều Kiều e thẹn cúi đầu, dù sao đây cũng là lần đầu cô ăn mặc thế này.
Lý Phong nhìn đôi giày thể thao trên chân cô, hình như không hợp với váy lắm: "Đẹp, nhưng váy này đi với giày da nhỏ sẽ đẹp hơn, lần sau tôi mua cho."
"Tôi thấy thế này là đẹp rồi." Tô Kiều Kiều cúi nhìn áo sơ mi mới, anh toàn mua đồ cô thích, cô thấy rất đẹp.
"Tôi muốn chị đẹp hơn nữa." Lý Phong áp sát, hai tay chống hai bên người cô, ghé sát mặt, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng: "Chỉ đẹp cho một mình tôi xem."
Tô Kiều Kiều đỏ mặt tía tai, cúi gằm mặt: "Tôi chẳng đang mặc cho chú xem đây sao?"
Lý Phong cười: "Tôi muốn chị mặc để cho tôi làm."
Tô Kiều Kiều lườm yêu anh một cái, ném cái áo vừa gấp xong vào người anh, lúc nào nói chuyện cũng thiếu đứng đắn.
Lý Phong cười hề hề, cởi quần áo mình ra, đè cô xuống dưới thân, ngắm nhìn dáng vẻ e lệ của cô, càng nhìn càng thích, cúi đầu hôn lên mặt cô.
Hôn cũng chẳng tử tế, chỗ này một cái chỗ kia một cái, còn gặm cắn dái tai cô, làm Kiều Kiều ngứa ngáy rên rỉ không thôi.
Bạn thấy sao?