Lý Phong bị kẹp đến da đầu tê dại, anh cũng không ngờ cái cửa sau của bà chị dâu lẳng lơ này lại chặt đến thế, quả thực là tấc bước khó đi, kẹp đến nỗi anh suýt chút nữa thì bắn ra.
Lý Phong vung tay phát vào mông cô hai cái "bạch bạch", tiếng vỗ giòn tan vang vọng trong căn phòng đầy mùi tình ái: "Côn thịt sắp bị em kẹp đứt rồi đây này."
Tô Kiều Kiều bị đánh lại càng vặn vẹo mông, tỏ ra vô cùng hưng phấn. Dưới tác dụng của thuốc, cô dường như miễn nhiễm với đau đớn, ngược lại còn thấy sướng rơn.
Lý Phong dùng hai tay tách rộng mông cô sang hai bên, đảm bảo gậy thịt không bị kẹp đến mức bắn sớm, sau đó ưỡn hông bắt đầu từ từ đẩy sâu vào trong tràng đạo.
Cúc huyệt không giống như tiểu huyệt sinh ra để ăn côn thịt đàn ông, nơi đó chặt chẽ lạ thường. Anh sợ làm cô bị thương nên thao tác cực kỳ chậm rãi.
May mà nhờ có thuốc hỗ trợ, cái cúc huyệt nhỏ hẹp của cô cũng miễn cưỡng nuốt trọn được gậy thịt của ánh.
Khi toàn bộ cây gậy thịt ngập lút trong cúc huyệt, Lý Phong sướng đến mức than nhẹ một tiếng: "Lỗ sau của em còn chặt hơn cả cái huyệt dâm, cắn nuốt sướng chết anh rồi."
"Ưm..." Tô Kiều Kiều chỉ cảm thấy tràng đạo căng trướng, cúc huyệt bị banh rộng, cảm giác như chỉ cần động đậy là sẽ rách toạc ra.
Nhưng trúng thuốc xuân dược, toàn thân cô ngứa ngáy, côn thịt to như vậy cắm trong cúc huyệt nhỏ bé cũng không thấy đau, ngược lại cảm thấy cái lỗ phía trước trở nên trống trải vô cùng.
Cô nằm sấp trên giường, trên người chỉ còn chiếc váy quấn ngang eo, bộ ngực sữa áp xuống ga trải giường, mông chổng cao chót vót. Lý Phong một chân đứng dưới đất, một chân quỳ trên giường, gậy thịt thô dài dữ tợn đang cắm sâu trong cúc huyệt cô, lấp đầy mọi ngóc ngách, đang từ từ rút ra cắm vào.
Những nếp uốn hồng hào bị căng ra, thuận theo nhịp điệu ra vào của hắn.
Tô Kiều Kiều đưa tay xuống dưới, sờ soạng tìm đến hạt đậu nhỏ của mình. Sờ mấy cái vẫn chưa thấy đã, cô học theo bộ dáng của Lý Phong, vừa véo vừa nhéo, lập tức sướng đến mức nước nôi chảy ròng ròng.
"A... a..." Tô Kiều Kiều dùng sức day nghiến hạch thịt mẫn cảm, làm nó sưng đỏ lên, nhưng lại cảm thấy cực kỳ khoái lạc.
"Dâm phụ tự mình véo hạt đậu có sướng không?" Lý Phong lắc lư mông, gậy thịt vẫn miệt mài ra vào nơi cửa sau.
"A... sướng..." Tô Kiều Kiều đã hoàn toàn mất khả năng suy nghĩ, chỉ biết thuận miệng trả lời theo lời anh.
Lý Phong vươn ngón tay thọc vào cửa mình phía trước của cô. Mông anh thúc vào cúc huyệt, còn ngón tay thì phối hợp ra vào nơi hoa huyệt ướt át.
"A ha a..." Tô Kiều Kiều tự mình xoa nắn hạt đậu, lỗ trước bị ngón tay Lý Phong chọc ngoáy, lỗ sau bị gậy thịt thúc mạnh, khoái cảm mãnh liệt hơn bất cứ lần nào trước đây.
Cô nằm rạp xuống, hơi thở dồn dập đến mức phải há to miệng để thở.
Gậy thịt của Lý Phong liên tục va chạm vào vách ruột non mềm, chặt chẽ, sự co thắt của tràng đạo khiến da đầu anh căng lên.
Lúc đâm vào cái lỗ phía trước cũng chưa thấy khó khăn sung sướng dường này.
"Cái lỗ sau của em chặt quá đi mất, kẹp anh sắp bắn rồi." Lý Phong hít sâu hai hơi, bóp chặt mông cô rồi mạnh mẽ rút phắt gậy thịt ra ngoài.
"A ha..." Cúc huyệt màu hồng phấn trống hoác, một lúc lâu sau mới khép lại được. Tô Kiều Kiều thở hổn hển: "Đừng..."
Cô muốn nói là đừng dừng lại. Lý Phong rút gậy thịt khỏi cúc huyệt, tiện đà rút luôn cả ngón tay đang cắm ở hoa huyệt ra.
Cả hai cái động trên người đều trở nên trống rỗng, ngứa ngáy khó nhịn. Tay cô véo viên ngọc càng thêm mạnh bạo, nhưng vẫn không ngăn được sự trống vắng hư không nơi hạ bộ.
Cô thực sự giống như một con chó cái động dục, lắc lư cái mông, cọ sát vào người Lý Phong: "Lý Phong... đừng dừng lại mà, huyệt dâm của em ngứa quá."
Bạn thấy sao?