Chương 7: Chương 7 - Cô bé của chị dâu màu gì?

Tô Kiều Kiều không hiểu, đứng thẳng người dậy nhìn anh: "Chú đưa khăn cho chị đi, chị giặt sạch rồi phơi luôn."

"Lần sau để tôi lau người cho anh cả giúp chị. Anh cả nặng, mùa hè chị ngày nào cũng phải lau mấy lần, vất vả quá."

Tô Kiều Kiều lắc đầu: "Không mệt đâu, chị chăm sóc anh cả của chú là việc nên làm, chị quen rồi." Cô cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt, vương vấn chút chua xót.

Đây là lần đầu tiên cô chăm sóc một người đàn ông như vậy. Lý Nhân tuy nằm liệt giường nhưng dù sao cũng là đàn ông, cân nặng vẫn còn đó. Ngày nào cô cũng phải vật lộn lật người lau rửa cho anh, làm xong là mồ hôi đầm đìa cả người.

Những ngày tháng như thế này, cô không thích cũng phải tập cho quen.

Lý Phong không nói thêm gì nữa, quay người bưng chậu nước đi ra khỏi phòng. Anh sợ nếu còn không ra ngoài thì sẽ không kìm được mà đè chị dâu ra làm bậy mất!

Gương mặt cam chịu, tủi thân của cô dễ dàng khơi dậy thú tính của đàn ông nhất, vậy mà cô lại chẳng hề hay biết, ngày nào cũng bày ra dáng vẻ đáng thương ấy.

Đêm hôm đó, Lý Phong hoàn toàn mất ngủ.

Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh nụ cười nhạt của Tô Kiều Kiều lại hiện lên, rồi cả cảm giác bầu ngực cô lướt qua mu bàn tay anh...

Cho dù chưa từng chạm tay vào nắn bóp, anh cũng có thể đoán được cặp ngực đó mềm mại đến nhường nào.

Ngày nào cũng nhìn thấy chiếc áo lót của cô vất vả nâng đỡ đôi gò bồng đảo ấy, anh chỉ muốn lao tới xé toạc quần áo cô, giật phăng cái áo lót, để đôi ngực ấy được giải phóng, tự do nảy tưng tưng trước ngực cô.

Anh mở mắt trừng trừng nhìn màn muỗi trên đỉnh đầu, cúi xuống nhìn cậu em đang dựng đứng đội quần lên cao vút, chửi thầm một câu thô tục rồi tụt quần xuống. Cây gậy thịt đỏ au, gân guốc dữ tợn lập tức bật ra khỏi quần.

Bàn tay to lớn thô bạo nắm lấy côn thịt lớn nổi đầy gân xanh, ra sức tuốt lộng.

Dường như đang giận cá chém thớt vì cậu em không biết điều, chưa nhìn thấy gì đã kích động cứng ngắc cả đêm không chịu xuống.

Hại anh phải dùng tay tự xử.

Khi bàn tay nắm lấy côn thịt của mình, trong đầu anh tự động hiện lên thân hình kiều diễm mềm mại của Tô Kiều Kiều.

Bộ ngực vun cao, cái mông tròn trịa, và cả dáng người thắt đáy lưng ong...

Ngực cô chắc chắn rất trắng và đẹp. Tuy chưa được nhìn tận mắt, nhưng qua lớp áo mỏng không mặc nội y, anh có thể thấy trọn vẹn hình dáng bầu ngực và cả đầu nhũ hoa nhô lên.

Cô bé của cô trông như thế nào nhỉ? Thường nghe mấy gã đàn ông cùng làm ruộng kể chuyện bậy bạ, nói rằng phụ nữ bị chơi nhiều thì chỗ đó sẽ thâm đen, còn con gái chưa bị chơi bao giờ thì sẽ hồng hào.

Của chị dâu màu gì nhỉ? Cô và anh cả có hôn ước từ nhỏ, lại lớn lên cùng nhau, liệu đã từng bị anh cả chơi chưa? Lúc bị anh cả chơi trông cô sẽ như thế nào?

Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Phong dâng lên nỗi khó chịu khôn tả, như thể tim bị nhét đầy bông gòn.

Lý Phong rên rỉ trong cổ họng, động tác tay ngày càng nhanh. Cuối cùng, côn thịt trong tay anh bắn ra từng đợt tinh dịch trắng đục nồng nặc, vấy bẩn lên người anh.

Anh thở dốc, vớ đại cái quần bên cạnh lau sạch tinh dịch. Vốn định nhắm mắt ngủ, nhưng nhớ lại chuyện cô giặt cái quần dính tinh dịch cho mình, anh lại bật dậy, nửa đêm gà gáy lén lút mở cửa phòng, ngồi xổm bên giếng nước tự giặt quần...

Nhờ có Lý Phong giúp lau người cho Lý Nhân nên Tô Kiều Kiều ngủ một giấc ngon lành. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô thấy mẹ chồng đêm qua không về, Lý Phong ở gian nhà phía Tây cũng chưa dậy.

Cô một mình nhóm lửa nấu cháo làm bữa sáng.

Lý Phong dậy muộn hơn mọi ngày, lúc ra sân rửa mặt cũng không dám nhìn thẳng vào Tô Kiều Kiều.

Tô Kiều Kiều tất bật lo liệu xong bữa sáng, thấy lạ vì mẹ chồng vẫn chưa về, không biết có phải chị họ sinh nở gặp chuyện gì không?

Đang suy nghĩ miên man thì thấy mẹ Lý xách cái làn về, trong làn phát ra tiếng kêu chiêm chiếp như một ổ gà con.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...