Chương 73: Chương 73 - Lo lắng cho anh

Lý Phong đưa mu bàn tay lên thăm dò trán cô, thấy không còn nóng hầm hập như lúc trước: "Tranh thủ ăn lúc còn nóng đi, ăn xong anh lại lau người cho em, uống thuốc rồi ngủ một giấc là khỏe ngay."

"Vâng." Tô Kiều Kiều gật đầu, nhìn bát mì đầy ụ thịt: "Sao cho nhiều thịt thế? Em ăn không hết đâu."

"Vậy thì ăn thịt trước, thịt để lâu sẽ hỏng." Lý Phong đưa đũa vào tay cô, ân cần đẩy bát mì sát lại gần cô hơn.

"Việc ngoài đồng cũng hòm hòm rồi, anh đi dạo một vòng kiểm tra, lát nữa sẽ về. Em ăn xong nhớ uống thuốc đấy." Lý Phong dặn dò xong xuôi mới vác cuốc đi ra cửa.

Tô Kiều Kiều nhìn bát mì phủ đầy thịt bò kho trước mặt. Lớn đến từng này, đây là một trong số ít lần cô được người khác quan tâm như vậy, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp, bưng bát lên ăn một miếng.

Mì thanh đạm hòa quyện với mùi thịt thơm lừng, vốn dĩ bị ốm nên nhạt miệng, giờ cô lại thấy đói cồn cào.

Tô Kiều Kiều vừa ăn mì, vừa cảm thấy trái tim như được sưởi ấm.

Ăn xong, Tô Kiều Kiều uống thuốc rồi nằm nghỉ ngơi. Đến khi tỉnh lại, bên ngoài trời đã chập choạng tối, bóng đen phủ xuống khắp nơi, vậy mà Lý Phong vẫn chưa về.

Mắt thấy trời sắp tối đen, sao anh còn chưa về?

Tô Kiều Kiều bắt đầu lo lắng, cô tìm một chiếc áo khoác mỏng khoác lên người rồi đi ra cửa tìm Lý Phong. Trời đã nhá nhem, phần lớn mọi người đều đã về nhà ăn cơm, chỉ còn lác đác vài người đang vội vã trở về.

Cô hỏi thăm vài người, ai cũng nói không thấy Lý Phong. Tô Kiều Kiều đi rất lâu, leo lên đến sườn đồi mới nhìn thấy bóng dáng Lý Phong. Anh đang đứng trên sườn đồi nhìn xuống dưới. Nghe thấy tiếng động, quay đầu lại thì thấy Tô Kiều Kiều đang đứng đó thở hổn hển.

Trời bắt đầu trở lạnh, cô chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, nhưng mồ hôi lại vã ra đầm đìa vì chạy tìm anh.

"Sao em lại ra đây? Không phải bảo em ở nhà đợi anh sao?" Lý Phong bước nhanh tới đón, ánh mắt đầy xót xa.

"Em thấy trời tối rồi, nhớ anh bảo lát nữa là về, em sợ..." Tô Kiều Kiều thở dốc, không nói hết câu.

Cô sợ anh xảy ra chuyện, nên cứ thế chạy đi tìm, mấy thửa ruộng bên dưới cô đều đã tìm qua, cuối cùng mới nghĩ đến việc lên sườn đồi này nhìn xuống, để xem anh đang ở mảnh ruộng nào.

Không ngờ anh lại đứng ngay trên này.

Dù cô không nói ra, anh cũng biết cô đang lo lắng cho mình.

"Em sợ anh xảy ra chuyện à?" Đáy mắt Lý Phong ánh lên ý cười.

"Phủi phui cái miệng thối." Tô Kiều Kiều vươn tay bịt miệng anh lại, nói gở như thế là không may mắn.

Lòng bàn tay mềm mại chạm vào đôi môi mỏng của anh, nhiệt độ trong tay cô còn không nóng bằng môi anh. Tô Kiều Kiều bị hơi nóng làm giật mình định rút tay về, lại bị Lý Phong nắm chặt lấy.

Lòng bàn tay anh thô ráp lại nóng hổi, làm cô có chút luống cuống.

"Anh... buông tay ra." Tô Kiều Kiều nhìn quanh quất, sợ có người nhìn thấy.

Lý Phong không chịu buông, còn vươn lưỡi liếm nhẹ lên ngón tay cô, rồi há miệng ngậm lấy ngón tay ấy mà gặm cắn nhẹ nhàng.

Tô Kiều Kiều bị anh gặm đến tê dại cả người: "Anh đừng... đây là ở trên núi đấy."

"Trời tối rồi, người trên núi về hết từ lâu rồi." Ruộng đất trên núi không nhiều, chỉ trồng ít cây ăn quả và cao lương, ngày thường cũng ít người lui tới.

"Vậy anh còn đứng trên này làm gì?" Tô Kiều Kiều không hiểu, tối thế này rồi, người ta về hết cả, anh lại đứng đây một mình.

"Em muốn biết à?" Lý Phong kéo cô đi đến bên ruộng cao lương, nhìn xuống những thửa đất dưới chân đồi: "Anh đang nhìn đất đai của thôn mình. Bây giờ chỉ dựa vào trồng lúa thì kiếm được ít quá, anh đang xem thử đất thôn mình có hợp trồng loại cây nào khác không."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...