Chương 76: Chương 76 - Ghen tuông

"A a a..."

Đau đớn và khoái cảm đan xen, giày vò dây thần kinh yếu ớt và nhạy cảm của Tô Kiều Kiều. Chẳng bao lâu sau, cô lại run rẩy hét lên, đạt đến cao trào.

Ngón tay Lý Phong cảm nhận được thịt non co rút, không hề rút ra mà vẫn để nguyên trong hoa huyệt, rung động thật nhanh, kéo dài cảm giác sung sướng của cô, khiến dâm thủy tuôn ra càng nhiều.

"A ha a..." Tô Kiều Kiều không chịu nổi, cả người mềm nhũn ra.

Lý Phong như muốn vắt kiệt nước nôi của cô, gậy thịt ở cúc huyệt vẫn tiếp tục ra vào, thúc vào cơ thể mềm oặt như bèo tấm trước gió của cô.

Anh dập mạnh liên tiếp mấy chục cái rồi rút phắt ra, đâm thẳng vào hoa huyệt ướt át phía trước.

Thịt non mút chặt lấy gậy thịt, thắt lưng anh tê dại, tinh quan mở lớn, từng đợt tinh dịch nóng hổi đặc sệt bắn thẳng vào trong tiểu huyệt.

Tô Kiều Kiều bị tinh dịch nóng hổi làm cho run rẩy, chỉ biết bám lấy thân cây mà thở dốc.

Một trận mây mưa dã chiến kết thúc, cả hai đều mồ hôi đầm đìa. Lý Phong nhớ cô còn đang ốm, sương đêm lại nặng, dù gậy thịt vẫn chưa mềm xuống, anh cũng không nỡ kéo cô làm tiếp.

Lý Phong ân cần giúp cô mặc lại quần áo, lúc này mới phát hiện đầu ngực kiêu hãnh của cô đỏ bừng, nhất là nhũ hoa, suýt chút nữa thì trầy da.

Anh cúi đầu, ngậm lấy đầu ngực cô liếm láp một lượt, làm cho nhũ hoa sưng đỏ trở nên bóng loáng nước miếng, lúc này mới cài cúc áo lại cho cô.

Tô Kiều Kiều vốn đang bệnh, bị anh giày vò như vậy, chân tay bủn rủn đến mức không đi nổi.

Lý Phong ngồi xổm xuống trước mặt cô: "Lên đây, anh cõng em về."

Tô Kiều Kiều có chút sợ: "Không hay đâu... lỡ người ta nhìn thấy..."

"Sợ cái gì? Thấy thì đã sao? Cứ bảo em bị trẹo chân, chẳng lẽ em chồng cõng chị dâu là phạm pháp à?" Lý Phong nói lý lẽ hùng hồn, làm Tô Kiều Kiều cứng họng.

Cô leo lên lưng anh, hai tay vòng qua cổ.

Lý Phong vòng tay ra sau, đỡ lấy mông cô đứng dậy, như trêu chọc mà bóp nhẹ cái mông đầy đặn: "Nhẹ quá, phải ăn nhiều vào mới được."

Tô Kiều Kiều đỏ mặt: "Em ăn nhiều lắm rồi..." Còn không phải tại anh giày vò cô ghê quá sao.

Lý Phong cười cười không nói, vừa được đánh dã chiến xong, tâm trạng thỏa mãn cõng Tô Kiều Kiều về nhà.

Suốt đường về, Tô Kiều Kiều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ ai nhìn thấy. May mà lúc về trời đã tối hẳn, tuy có thoáng thấy hai bóng người nhưng không ai chào hỏi, cũng chẳng ai nhìn rõ ai.

Chỉ là lờ mờ Tô Kiều Kiều thấy dáng người kia giống chị dâu Vương, còn một bóng người nữa cô nhìn không rõ lắm, hình như là đàn ông, nhưng chồng chị dâu Vương đi làm xa quanh năm suốt tháng cơ mà?

Về đến nhà, Lý Phong bảo cô nằm nghỉ, còn anh chạy đi nấu cơm.

Trời đã muộn, nấu món khác bất tiện, Lý Phong lại nấu hai bát mì. Lần này anh hái hai quả cà chua, làm món mì trứng cà chua chua chua ngọt ngọt, nghĩ rằng Kiều Kiều chắc chắn sẽ thích ăn.

Nấu xong mì, Lý Phong vào gọi cô ăn cơm, lại thấy đèn phòng phía Đông sáng, Kiều Kiều không có ở phía phòng Tây. Anh bước sang phòng Đông, quả nhiên thấy Tô Kiều Kiều đang thay vỏ chăn cho ông anh trai thực vật của mình.

Thấy anh vào, Tô Kiều Kiều nói: "Vỏ chăn của anh ấy phải thay thường xuyên, nếu không sẽ có mùi."

Trong lòng Lý Phong bỗng dâng lên một nỗi khó chịu. Anh trai hắn ngày nào anh cũng lo, chăn ga gối đệm, quần áo trên người, lau rửa cơ thể.

Anh tự thấy mình chăm sóc đã rất chu đáo rồi, nhưng trong mắt Kiều Kiều, vẫn là chưa đủ tốt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...