Quả nhiên cô vẫn yêu anh cả, cho dù anh ấy đã biến thành như vậy...
Lý Phong biết không nên ghen tuông với người anh trai thực vật, nhưng anh không kìm được cảm giác chua chát trong lòng.
Lý Phong nén sự khó chịu xuống: "Anh biết rồi, em đi ăn mì trước đi, ăn xong anh sẽ thay cho anh cả."
Tô Kiều Kiều cảm thấy ngại, cô ngày ngày ở nhà ăn sung mặc sướng, Lý Phong làm việc quần quật bên ngoài, về nhà còn phải thay cô chăm sóc Lý Nhân.
Cô lắc đầu, tìm vỏ chăn mới trong rương gỗ: "Để em làm cho, anh đi ăn trước đi, em thay nhanh thôi."
Lý Phong bực bội giật lấy vỏ chăn trong tay cô ném lên giường, cau mày nói: "Anh đã nói là để anh làm, em còn đang ốm đấy, mau ăn cơm rồi uống thuốc đi ngủ."
Tô Kiều Kiều nghe giọng điệu cứng nhắc của anh, tưởng anh mất kiên nhẫn với mình: "Em... sẽ ăn mà, bệnh em sắp khỏi rồi, anh không cần chăm sóc em nữa đâu."
Cô tưởng anh chăm cô đến phát chán, còn anh lại tưởng cô muốn thể hiện tình cảm trước mặt chồng mình.
Lý Phong cười lạnh trong lòng, cho dù anh cả đã nằm liệt giường, cô vẫn yêu anh ấy.
"Tô Kiều Kiều, rốt cuộc em có tâm không hả?" Giọng Lý Phong khàn đặc, đầu cúi thấp, ánh đèn vàng vọt chiếu lên gương mặt anh, nhưng biểu cảm lại ẩn trong bóng tối.
Tô Kiều Kiều sững sờ. Anh... đang trách móc cô sao?
Trách cô chồng còn sống sờ sờ ra đó mà lại đi tằng tịu với anh?
"Em, em không phải..." Tô Kiều Kiều nhất thời không biết giải thích thế nào. Cô có lương tâm không? Rõ ràng là không, chồng nằm liệt giường, cô lại lăn lộn với em chồng, thậm chí còn muốn dùng thân xác anh để kiếm một đứa con...
Tô Kiều Kiều cúi đầu, vẻ mặt có chút suy sụp: "Em không có lương tâm..." Cô thừa nhận.
Lý Phong ngẩn người, đôi lông mày nhíu chặt lại. Cô nói cô không có lương tâm, có phải là thừa nhận cô chưa từng để anh trong lòng?
Lý Phong cười chua chát, gật đầu: "Được, được lắm, dù tôi có làm nhiều thế nào cũng không bằng ông anh liệt giường, cho dù..." Lời nói chực trào ra khỏi miệng lại bị anh nuốt ngược trở vào, anh lắc đầu: "Tôi không muốn nói chuyện này với em, em ra ngoài ăn cơm đi, để tôi thay vỏ chăn là được chứ gì?"
Tô Kiều Kiều ngẩng đầu, đôi mắt sáng trong nhìn khuôn mặt biến hóa khôn lường của anh, không hiểu anh đang nói gì, càng nghe càng hồ đồ.
Cô còn đang tiêu hóa lời anh nói thì đã bị kéo tay lôi sang một bên.
Lý Phong tháo vỏ chăn cũ, vụng về lồng vỏ chăn mới vào. Bóng lưng cao lớn của anh cong xuống bên giường, cái bóng đổ dài trên đất, càng làm tôn lên vẻ cô độc...
Tô Kiều Kiều cuối cùng cũng hiểu ý anh, dè dặt lên tiếng sau lưng anh: "Không phải... anh đối với em rất tốt, tốt hơn anh cả nhiều..."
Sống lưng Lý Phong cứng đờ, anh tưởng mình nghe nhầm, ngay cả hô hấp cũng chậm lại.
"Anh ấy... cho dù là trước đây cũng chưa từng tốt với em như vậy." Tô Kiều Kiều cúi đầu, hai má nóng bừng.
Lý Nhân trước kia rất gia trưởng, mỗi lần gặp cô đều khoe khoang mình ở bên ngoài giỏi giang thế nào, chê bai nông thôn tồi tệ ra sao, nếu không thì cũng là... muốn chiếm tiện nghi của cô...
Cô không nói là thích Lý Nhân, thậm chí có chút ghét, anh ta cứ hay táy máy tay chân, nói lời hay ý đẹp nhưng chẳng bao giờ thấy làm gì thực tế cho cô.
Lý Phong thì hoàn toàn khác.
Lý Phong không biết nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng hắn nhớ cô đi giày size bao nhiêu, thích cái áo nào, thích ăn món gì, cô chưa từng nói nhưng anh đều nhớ hết.
So ra, cô thích Lý Phong hơn, Lý Phong cũng rất tốt với cô.
Nếu không phải đã gả cho Lý Nhân, cô nghĩ mình sẽ chọn gả cho Lý Phong.
Bạn thấy sao?