Chương 78: Chương 78 - Trừng phạt và phần thưởng

Nhưng hiện thực là vậy, cô có hôn ước từ bé với Lý Nhân, gia đình gả cô cho Lý Nhân, cô trở thành chị dâu của Lý Phong...

Lý Phong quay người nhìn cô, hơi thở trở nên nặng nề: "Em nói cái gì? Em nói lại lần nữa xem?"

Tô Kiều Kiều nhìn bộ dạng hung thần ác sát của anh, tim run lên, cô nói sai gì sao?

Hay là... Anh trách cô nói những lời này trước mặt Lý Nhân?

"Em..."

Giây tiếp theo, Lý Phong đã lao đến trước mặt, ôm chặt lấy cô, cúi đầu, bóng đen bao trùm lấy cô, môi anh áp chặt lên môi cô.

Đôi môi anh nóng bỏng, nghiền nát bờ môi anh đào nhỏ nhắn, thiêu đốt đôi môi cô, thiêu đốt cả trái tim cô.

"Ưm..." Nghĩ đến việc đang đứng trước giường Lý Nhân, cô có chút không tự nhiên, đẩy ngực Lý Phong ra: "Đừng ở chỗ này."

Lý Phong cúi nhìn người ngọc trong lòng, khuôn mặt thẹn thùng, đôi mắt hạnh tròn vo xinh đẹp nhìn thẳng vào anh, tràn đầy vẻ cầu xin.

Bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy cảnh này cũng sẽ nóng rực cả người, đành phải thỏa hiệp.

"Được!" Anh cúi người, bế bổng cô lên, sải bước đi ra ngoài.

Tô Kiều Kiều ngoan ngoãn vòng tay qua cổ anh, đầu dựa vào lồng ngực vững chãi, đầy vẻ ỷ lại.

Lý Phong bước nhanh ra nhà chính, nhưng không đặt cô xuống mà ôm cô ngồi luôn xuống trước bàn ăn.

Trên bàn là hai bát mì trứng cà chua nóng hổi.

"Mai anh làm món ngon cho em, tối nay ăn tạm nhé." Thật ra Lý Phong nấu ăn cũng bình thường, anh ăn uống xuề xòa, có cái ăn là được, nhưng vì Kiều Kiều, anh nguyện ý học, muốn cô đỡ vất vả.

"Thế này là thịnh soạn lắm rồi, em rất thích ăn mì trứng cà chua." Tô Kiều Kiều muốn leo xuống, nhưng bị Lý Phong giữ chặt eo.

Tô Kiều Kiều khó hiểu nhìn anh.

Mắt Lý Phong ánh lên nụ cười: "Anh đút cho em."

"Em có phải trẻ con đâu..." Tô Kiều Kiều chu môi phản đối, sao lại cần anh đút chứ.

"Ăn không hết sẽ bị phạt, ăn hết sẽ có thưởng." Trong mắt Lý Phong lóe lên tia tà ác.

Khổ nỗi Tô Kiều Kiều ngây thơ như thỏ trắng không hiểu toan tính của anh, còn ngây ngô hỏi: "Phạt cái gì mà thưởng cái gì?"

Ăn cơm thôi mà cũng có thưởng phạt sao?

"Chính là..." Lý Phong đột ngột nhấc bổng cô lên, để cô đối mặt với anh, tách hai chân ngồi lên đùi anh.

"A!" Tô Kiều Kiều thét lên.

Vì trận mây mưa hoang dại trên núi, về nhà cô đã thay chiếc váy hắn mua, bên trên mặc một chiếc áo ba lỗ đơn giản.

Tư thế ngồi tách chân trên đùi anh thế này, bên trong cô chỉ còn độc một chiếc quần lót nhỏ.

"Thưởng phạt gì chứ? Em không cần, em muốn ăn cơm." Tô Kiều Kiều đẩy anh, muốn xuống.

Lý Phong đã quyết, chút sức lực mèo cào của cô trước mặt anh chỉ như con thỏ nhỏ đang làm nũng. Anh chỉ cần một tay giữ eo cô là tóm gọn được, mặc cô giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay mình.

Một tay Lý Phong bóp eo cô, tay kia thong thả kéo khóa quần mình xuống.

Tô Kiều Kiều vặn vẹo trên người anh: "Lý Phong, anh đừng... anh có còn là người không hả?" Vừa nãy ở ngoài đã đòi hỏi dữ dội thế rồi, về nhà sao vẫn còn muốn nữa.

"Anh có phải người hay không, em là người rõ nhất còn gì?" Lý Phong kéo khóa quần, lôi ra cây gậy thịt khổng lồ. Cự vật được giải phóng, hưng phấn như dã thú thoát lồng, run bần bật trong không khí.

Ngay cả lỗ sáo cũng đang rỉ ra chút dịch hưng phấn.

Cây gậy thịt của anh dường như còn to hơn... to gần bằng cả cánh tay cô.

Côn thịt tím đen nổi đầy gân guốc dữ tợn, nhìn thôi đã thấy đáng sợ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...