Tô Kiều Kiều ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước xuân tràn đầy vẻ đáng thương, cô lắc đầu, cau mày: "Em thực sự ăn không nổi. Anh đâm vào bên trong em đi."
Lý Phong vốn đã nhịn đến khó chịu, lại nhìn thấy bộ dáng đáng thương cầu xin được đâm vào bên trong của cô, máu huyết toàn thân như nổ tung. Anh chửi thề một câu, kéo cô đứng dậy, ôm xốc lên người mình, gậy thịt nóng hổi nhắm ngay tiểu huyệt, mạnh mẽ ấn eo cô xuống.
"A..." Gậy thịt một đường xông thẳng vào hang động, cắm ngập trong huyệt thịt ấm áp ướt át.
Tiểu huyệt được bôi thuốc xuân dược đặc biệt trơn ướt dễ vào, gậy thịt ở bên trong như cá gặp nước, chạm vào chỗ nào thịt cũng mềm mại, câu hồn đoạt phách!
Lý Phong không nhịn nữa, vung gậy thịt lớn ra sức giã, đâm đến mức Tô Kiều Kiều rên la dâm đãng. Thân hình nhỏ bé của cô treo trên người anh, hai tay ôm cổ anh, cả người lắc lư theo từng cú va chạm mạnh mẽ.
"A ha a..." Cơ thể trống rỗng của Tô Kiều Kiều được lấp đầy, toàn thân ửng hồng. Cô gục đầu vào ngực Lý Phong, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, yếu ớt rên rỉ: "Sắp... a... sắp bị anh nhấp chết rồi, sao gậy của anh lại to thế, lại khỏe thế hả..."
"Gậy thịt mà không to thì sao dập cho em nghiện được? Nhớ kỹ đấy, em còn nợ anh một lần ăn gậy!" Lý Phong hai tay nâng mông cô, điên cuồng trút bỏ dục vọng vừa kìm nén vào sâu trong tiểu huyệt.
"A... huyệt nhỏ sắp bị anh đâm thủng rồi, nhẹ chút... nhẹ chút thôi..." Tô Kiều Kiều bị anh dập đến la hét lung tung, nhưng người đàn ông đang chiếm đoạt cô lại chẳng có ý định dừng lại.
Thịt non co rút, từng luồng khoái cảm ập tới, Tô Kiều Kiều rên rỉ, hai chân kẹp chặt thắt lưng rắn chắc của anh, run rẩy leo lên đỉnh vu sơn.
Gậy thịt Lý Phong bị thịt non của cô kẹp sướng điên, lại dùng sức thúc mạnh thêm vài cái. Cơ thể dùng thuốc của cô cực kỳ nhạy cảm, thao vào không chỉ mềm mại ấm áp mà còn lên đỉnh rất nhanh và mãnh liệt.
Hở một tí là bị đâm đến phun nước.
Lý Phong nâng mông cô lên, rút gậy thịt ra khỏi tiểu huyệt. Quy đầu tím đen vừa rời khỏi cửa mình, tiểu huyệt vẫn còn tham lam co bóp, miệng hang hé mở như luyến tiếc không muốn anh rời đi.
Cây gậy thịt dính đầy dâm thủy trượt từ cửa mình xuống vùng hội âm, trượt thẳng đến cúc huyệt nằm giữa hai bờ mông cong vểnh.
Thân thể mềm mại của Tô Kiều Kiều run lên: "Đừng... em mệt lắm, đừng làm nữa." Tối nay cô đã bị chơi đến bủn rủn cả người, chỉ muốn nhanh chóng nằm xuống giường nghỉ ngơi. Nếu bị anh chơi cửa sau, chắc chắn lại là không bắn không ngừng.
Cô lên đỉnh càng lúc càng nhanh, còn anh thì bắn càng lúc càng chậm. Mỗi lần đợi anh bắn tinh, cô đều bị giày vò đến chết đi sống lại.
"Thế này sao mà đủ, em cũng ăn trứng của anh rồi, chẳng lẽ không biết bên trong còn bao nhiêu hàng sao?"
Tô Kiều Kiều bị anh nói đến đỏ mặt: "Em sắp bị anh giày vò chết rồi."
"Ngoan, em là vật báu trời sinh, càng bị giày vò càng chịu chơi." Lý Phong không nói nhiều, ấn mông cô vào gậy thịt của mình. Cúc hoa chật hẹp bị đỉnh mở, quy đầu to lớn mắc kẹt chui vào.
"Cái lỗ này bị đâm hai lần là biết cách ăn gậy lớn của anh rồi, em còn bảo bị anh giày vò chết? Nhìn xem, lỗ sau em đang mút chặt lấy gậy thịt của anh đây này." Lý Phong vừa thúc vào người cô, vừa bước về phía bức tường hậu của nhà chính, nơi đó có một chiếc gương, độ cao vừa vặn để nhìn rõ động tác của hai người.
"Đừng... em không muốn nhìn." Tô Kiều Kiều hiểu anh định làm gì, toàn thân xấu hổ đến đỏ bừng.
Bạn thấy sao?