Chương 88: Chương 88 - Mẹ chồng đã về

Tô Kiều Kiều nhìn hình ảnh phản chiếu của hai người trong gương, bị tưới đẫm bởi tinh dịch trắng đục và nước dâm trong suốt, dâm mĩ và đáng xấu hổ, giống hệt như hai người bọn họ bây giờ...

Kể từ khi Lý Phong dùng loại thuốc mỡ mua được kia, Tô Kiều Kiều ngày càng lẳng lơ hơn. Thuốc đó không chỉ khiến người ta phát tình lúc bôi, mà sau đó còn làm cơ thể trở nên mẫn cảm. Tô Kiều Kiều chính là như vậy, Lý Phong cứ chạm vào là cô chảy nước, cả người ngứa ngáy chờ anh đến dập.

Mẹ Lý không có nhà, hai người phóng túng làm tình khắp nơi, từ trong sân, nhà bếp, cho đến trong phòng, đâu đâu cũng vương vãi dấu vết hoan ái của họ.

Lý Phong mấy lần kéo cô ra ngoài muốn đánh dã chiến tiếp, lần trước ở sườn đồi anh đã nếm được mùi vị kích thích đó, nhưng Kiều Kiều cần mặt mũi, không để anh được như ý nữa.

Lý Phong chỉ đành ở trong nhà ra sức làm cô, làm đến khi cô khóc lóc xin tha, làm đến khi cô trợn mắt mới chịu thôi.

Hai người như cặp vợ chồng son quấn quýt lấy nhau, sống những ngày tháng không biết xấu hổ là gì.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, qua được một tháng, mẹ Lý chưa về thì Lý Nhân đã không xong rồi.

Bác sĩ trên huyện từng nói, tình trạng Lý Nhân như vậy không sống được bao lâu, về nhà cũng chỉ là chờ chết, nhưng không ai ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy.

Mắt thấy hơi thở Lý Nhân lúc có lúc không, Lý Phong đi đón mẹ về, rồi lại lên huyện mời bác sĩ.

Bác sĩ tiêm cho một mũi, nhưng cũng lắc đầu bó tay, bảo với mọi người rằng Lý Nhân chỉ còn sống được khoảng một tuần nữa thôi.

Trong chốc lát, bầu không khí nặng nề bao trùm lên sân nhà họ Lý.

Dù ai cũng biết ngày này sẽ đến, nhưng khi nó thực sự đến, chẳng ai có thể cảm thấy nhẹ lòng.

Mẹ Lý thì không quá bi thương, từ ngày Lý Nhân ở bệnh viện bị bác sĩ phán không sống được bao lâu bà đã khóc hết nước mắt rồi, bây giờ bà đang toan tính một chuyện khác...

Mẹ Lý thỉnh thoảng lại quan sát vóc dáng Tô Kiều Kiều, thấy mông cô vểnh hơn, ngực to hơn lúc bà đi, đi đường cái eo cứ lắc lư, bà biết chuyện của thằng hai đã thành rồi, chỉ không biết bao giờ mới gieo được giống vào bụng cô.

Từ khi mẹ Lý về, Lý Phong và Tô Kiều Kiều không còn dám phóng túng nữa.

Lý Phong biết mẹ mình sẽ không để ý, thậm chí còn mong anh mau làm Kiều Kiều có bầu, nhưng Kiều Kiều không biết. Cô chột dạ vô cùng, thậm chí khi có mẹ chồng ở đó, cô đi đường cũng tránh Lý Phong thật xa.

Việc này làm Lý Phong đang tuổi trai tráng sung sức nghẹn đến mức khó chịu.

Mẹ Lý về mấy ngày là mấy ngày Lý Phong không được chạm vào Kiều Kiều. Có lúc chỉ một ánh mắt của cô cũng làm anh cứng đến phát đau, nhưng Kiều Kiều vì muốn tránh hiềm nghi, trời còn chưa tối đã chui tọt vào phòng phía Đông nghỉ ngơi.

Lý Phong thực sự không chịu nổi nữa, trời vừa tối, anh định đi gõ cửa thì mẹ Lý mở cửa nhà chính, gọi: "Thằng hai, vào đây, mẹ có chuyện muốn hỏi."

Lý Phong không cam lòng nhìn cánh cửa phòng phía Đông, đành bất lực đáp: "Vâng, con vào đây."

Mẹ Lý ngồi ngay ngắn bên bàn ở nhà chính, trước mặt là chén trà đã nguội ngắt nhưng chưa uống, mở miệng liền hỏi: "Mày rốt cuộc đã làm xong chuyện chưa?"

"Mẹ..." Dù là mẹ ruột, anh cũng không thể kể chuyện giường chiếu cho bà nghe được.

"Thôi được rồi, tao nhìn bộ dạng con bé là biết hai đứa xong chuyện rồi. Nhưng đã cả tháng rồi, nếu xong thật thì sao bụng nó vẫn chưa có động tĩnh gì? Hai đứa mày..." Mẹ Lý vì cháu nội cũng bất chấp tất cả: "Làm có nhiều không? Mấy ngày một lần? Anh mày sắp đi rồi, phải nghĩ cách để nó mang thai trước khi anh mày chết, như thế sau này sinh con ra người ta mới tin là con của anh mày."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...