Về đến nhà họ Tô, cha Tô biết mình có lỗi với con gái nên đã trốn đi từ sớm, mãi đến gần giờ ăn mới mò về.
Chị dâu mới của Tô Kiều Kiều ở tận làng xa nên không biết chuyện cô phải gả cho người liệt, trong bữa ăn cứ luôn miệng hỏi sao cô không dẫn chồng về cùng. Tô Kiều Kiều cúi đầu im lặng, anh trai cô là Tô Vũ đành nói lảng sang chuyện khác.
Bữa cơm gia đình mà ai nấy đều gượng gạo, chỉ có chị dâu mới không biết gì là ăn uống ngon lành.
Ăn xong, Tô Kiều Kiều ra giúp cho gà ăn rồi ngồi thừ ở bậc thềm, cũng chẳng buồn vào nhà. Cô không muốn đối mặt với cha mình, đợi lát nữa chị dâu mới về thì cô cũng về nhà họ Lý. Chẳng có gì thay đổi, cũng chẳng thể thay đổi được gì.
Tô Vũ đi ra, thấy em gái ngồi bó gối nơi bậc thềm, trong lòng khó chịu vô cùng. Vì chuyện hôn nhân của mình mà đẩy em gái ruột vào cảnh lấy chồng tàn phế, anh cảm thấy mình làm anh mà thật vô dụng.
"Em gái, nhà họ Lý đối xử với em thế nào?" Tô Vũ cũng ngồi xuống bậc thềm để gần gũi hơn với em.
"Cũng tốt." Tô Kiều Kiều trả lời nhạt nhẽo.
"Em gái, anh biết trong lòng em oán hận anh, nhưng anh cũng hết cách rồi. Chị dâu em... cô ấy có thai rồi, nếu anh không cưới thì cô ấy chỉ còn nước tìm đến cái chết. Chuyện cô ấy có bầu cũng không dám nói cho cha mẹ biết, nên cha mới gấp rút xoay tiền sính lễ cho anh làm đám cưới như vậy."
Tô Kiều Kiều sững sờ quay sang nhìn anh trai. Người đàn ông cao to lực lưỡng giờ đây mặt mày ủ rũ. Cô không ngờ anh trai và chị dâu chưa cưới mà đã có con với nhau.
Hèn gì cha cô lại nhất quyết ép cô gả sang nhà họ Lý như vậy. Nghĩ đến đứa cháu trong bụng chị dâu, lại nghĩ đến hoàn cảnh của mình, Tô Kiều Kiều lắc đầu: "Anh cả, em không trách anh đâu, là do số em khổ thôi."
"Em yên tâm, đợi anh kiếm được tiền nhất định sẽ đón em về, không để em phải hầu hạ tên liệt đó cả đời đâu. Đến lúc đó anh sẽ tìm cho em một nhà chồng tốt hơn."
Tô Kiều Kiều cười khổ: "Anh ấy cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu."
Đến lúc đó cô sẽ trở thành góa phụ, một góa phụ... chưa từng chung chăn gối với chồng.
Chị dâu mới ra về, Tô Vũ đi tiễn. Tô Kiều Kiều không muốn ở lại nhà thêm một phút nào nữa nên cũng lấy cớ nhà có việc mà về trước.
Trước khi đi, cô nhìn bát thịt bò kho trên bàn: "Mẹ, con mang bát thịt bò này về được không?" Đó là đồ chị dâu mới mang đến hôm nay.
Mẹ Tô vội tìm một cái túi, bỏ cả bát thịt bò vào đưa cho cô: "Nếu ở nhà chồng không được ăn no..."
"Con ăn no mà." Chỉ là cô muốn mang chỗ thịt bò này về cho một người.
Tô Kiều Kiều về đến nhà, cất thịt bò vào bếp. Không biết mẹ Lý lấy đâu ra cơn bực bội, từ lúc cô về đến giờ cứ nhìn cô bằng ánh mắt khó chịu, nói câu nào cũng đầy vẻ châm chọc.
Tô Kiều Kiều chỉ biết rụt rè nín nhịn.
Đang cho gà ăn, mẹ Lý lại chỉ chó mắng mèo: "Đến con gà mái còn biết đẻ một lứa hai mươi mấy trứng, có người thì hay rồi, ngày nào cũng ăn cơm tốn gạo mà cái trứng cũng chẳng đẻ được, phí phạm lương thực."
Tô Kiều Kiều nghe mà thắt cả ruột gan. Mẹ chồng rõ ràng là đang mắng cô không sinh con nối dõi cho nhà họ Lý.
Nhưng sinh con đâu phải chuyện một mình cô làm được, Lý Nhân đã liệt rồi, còn muốn cô phải làm sao?
Tô Kiều Kiều đành ra cổng ngồi tránh mặt. Vừa khéo lúc đó Lý Phong đi làm đồng về, lờ mờ thấy một bóng đen ngồi cạnh đống củi ngoài cổng. Anh nhíu mày gọi: "Chị dâu?"
Bóng người đó đứng dậy, vội vàng lau nước mắt: "Chú về rồi à?"
"Ừ." Lý Phong lại gần thì thấy mắt cô đỏ hoe, dáng vẻ như vừa mới khóc xong: "Sao thế?"
Bạn thấy sao?