Lý Phong dùng hết sức bình sinh, mỗi cú thúc đều chạm đến tận hoa tâm sâu thẳm.
"A... a... nhẹ một chút." Cây gậy thịt khổng lồ của anh đã mấy ngày không xâm nhập vào tiểu huyệt, vừa vào đã cắm lút cán, ra vào mạnh bạo như vũ bão, khiến cô không chịu nổi sức lực dũng mãnh của anh.
Chiếc giường dưới thân cũng theo nhịp tấn công toàn lực của anh mà phát ra tiếng kêu "cót két, cót két".
Hai người thậm chí còn chưa cởi hết quần áo, Lý Phong cứ thế đâm rút cây gậy thịt đỏ au ra vào nơi hang động ướt át của cô.
"Cái huyệt dâm này mấy ngày không được ăn gậy thịt lớn của chồng yêu rồi, có nhớ không hả?"
Tô Kiều Kiều bị anh nhấp đến thở hổn hển, làm gì còn tâm trí đâu mà trả lời.
Lý Phong lại không hài lòng với sự im lặng của cô, xấu xa rút gậy thịt ra, rồi lại dùng sức đâm mạnh vào vách thịt.
"A..." Tô Kiều Kiều bị cú đâm làm cho thất thần, đầu óc trống rỗng trong giây lát.
"Nói! Có nhớ gậy thịt lớn của chồng yêu không?"
Tô Kiều Kiều nương theo lời anh mà trả lời: "Nhớ... nhớ gậy thịt lớn của chồng yêu..."
Lúc này Lý Phong mới hài lòng tiếp tục công cuộc cày cấy.
"Lý Phong, anh có thể nhanh lên một chút không? Em sợ mẹ nhìn thấy." Tô Kiều Kiều bị đâm đến mất hồn nhưng vẫn nơm nớp lo sợ bị phát hiện.
Lý Phong không thích lúc ân ái mà cô cứ nghĩ đông nghĩ tây, tiểu huyệt co bóp cũng không chặt bằng lúc tập trung.
"Không đâu, mẹ sẽ không phát hiện ra đâu."
"Ưm hừm... anh lại lừa em, ngày thường mẹ dậy sớm nhất nhà."
"Anh sẽ không lừa em, Kiều Kiều, anh vĩnh viễn sẽ không..." Lý Phong ghé sát tai cô, thì thầm những lời dịu dàng.
"A ha a..." Tô Kiều Kiều rất nhanh lại chìm đắm trong khoái cảm mà Lý Phong mang lại.
Lý Phong càng đâm càng nhanh, tiếng da thịt va chạm "bạch bạch" vang vọng bên tai.
"A... a..." Tô Kiều Kiều đã bị anh dập đến mức không nói nên lời, chỉ có thể buông thả bản năng, rên rỉ thành tiếng.
Lý Phong biết cô sợ bị mẹ phát hiện, sáng sớm cũng không muốn giày vò cô quá lâu. Cảm nhận được thịt non bên trong bắt đầu co rút, anh liền dùng sức thúc mạnh liên hồi.
Khoái cảm của Tô Kiều Kiều nháy mắt bùng nổ, lỗ chân lông toàn thân mở ra, cảm giác tê dại lan tỏa khắp người, trong chốc lát đã leo lên đỉnh vu sơn.
"A a a..." Tô Kiều Kiều không kìm được hét lên. Lý Phong nhân lúc thịt non co bóp liền dập nhanh như máy khâu, gậy thịt ra vào liên tục trong tiểu huyệt, dâm thủy trào ra bị đánh thành bọt trắng xóa.
Anh mấy lần húc mở cửa tử cung nhưng không vào, đến giây phút cuối cùng mới tông cửa xông thẳng vào trong, đem toàn bộ tinh dịch nóng hổi bắn hết vào tử cung cô.
Tinh dịch tích tụ mấy ngày vừa nhiều vừa đặc, bắn đầy cả tử cung, khiến vùng bụng dưới bằng phẳng của cô hơi nhô lên, nhìn qua thật dâm mĩ.
Lý Phong thở dốc, lần đầu tiên nhìn bụng dưới của cô mà nảy sinh một tia mong đợi. Bàn tay thô ráp phủ lên bụng cô xoa nhẹ, ánh mắt thâm trầm: "Bao giờ thì nơi này mới thực sự to lên đây?"
Tô Kiều Kiều tự nhiên hiểu ý anh, gạt tay ra, cau mày chỉnh đốn quần áo: "Nếu thật sự to lên, em còn mặt mũi nào mà sống nữa."
Ai cũng biết chồng cô là một người thực vật, bây giờ lại sắp chết, lúc này mà cô mang thai, không cần nghĩ cũng biết là con của người khác. Cô và Lý Phong... là quan hệ chị dâu em chồng, sao có thể có con với em chồng được?
Lý Phong nghe vậy, không kìm được chất vấn: "Chẳng lẽ em không muốn có một đứa con chung của chúng ta?"
Tô Kiều Kiều không chút do dự đáp: "Chúng ta sao có thể có con được?" Không danh không phận, đứa bé sinh ra cũng sẽ bị người đời chọc vào cột sống mà chửi, cô không muốn con mình chịu sự đối xử bất công.
Một câu nói khiến trái tim Lý Phong chìm xuống đáy vực. Cô... quả nhiên không muốn có con với anh, tự nhiên cũng không thể nào nghĩ đến chuyện gả cho anh. Hóa ra tất cả chỉ là do anh đơn phương tình nguyện.
Bạn thấy sao?