Tô Kiều Kiều không hiểu ẩn ý trong lời nói của mẹ Lý, đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn bà đầy nghi hoặc.
Mẹ Lý đành phải nói rõ hơn: "Cái nhà này sau này là Lý Phong làm chủ, nó nói gì mẹ cũng sẽ không phản đối đâu."
"Dạ..." Tô Kiều Kiều thầm thì trong lòng, sao tự dưng lại nói với cô những điều này? Chẳng lẽ định mượn tay Lý Phong để đuổi cô đi sao?
Mẹ Lý chưa từng thấy cô con dâu nào chậm tiêu như vậy, đành phải nói thẳng toẹt ra: "Mẹ cũng muốn có cháu bế, chỉ cần là giống của nhà họ Lý, mẹ đều nhận!"
Tô Kiều Kiều không để tâm lắm đến câu nói này, cô đang quay người lục lọi trong rương gỗ, cuối cùng tìm thấy chiếc yếm đỏ đã mua cùng Lý Phong lần đi chợ trước: "Mẹ, mẹ xem cái này đi, là con đi chợ mua đấy, định tặng cho con của chị họ mà chưa có dịp đi. Mẹ tranh thủ mang sang giúp con nhé."
Mẹ Lý cầm lấy chiếc yếm, có chút bực mình: "Thằng Nhân sắp không xong rồi, con cũng nên tính toán cho bản thân đi chứ."
Đã ngủ với con trai thứ của bà rồi, sao vẫn cứ cái thái độ dửng dưng như không thế này, chẳng lẽ định đợi con cả chết thật rồi đi lấy người khác?
Nhưng lời này lọt vào tai Tô Kiều Kiều lại càng khẳng định ý nghĩ mẹ Lý muốn đuổi cô đi.
Hai ngày nay Lý Phong cũng không đến tìm cô nữa...
Tô Kiều Kiều nhất thời tủi thân, nhìn Lý Nhân đang thoi thóp trên giường. Hóa ra mọi mối liên hệ giữa cô và nhà họ Lý chỉ được duy trì bởi người chồng nằm liệt giường này. Anh ta chết đi, cô ở nhà họ Lý sẽ chẳng còn là gì cả.
Lý Nhân đi rất nhanh. Đêm hôm đó trăng rất tròn, Tô Kiều Kiều nửa đêm dậy kiểm tra hơi thở của anh ta theo thói quen, phát hiện Lý Nhân đã tắt thở. Cô sờ vào cổ, chỉ thấy lạnh ngắt...
Kéo tay anh ta, phát hiện người đã cứng đờ.
Đây là lần đầu tiên Tô Kiều Kiều đối mặt với người chết, cô sợ đến mức nổi da gà toàn thân, không quan tâm gì nữa mà lao ra khỏi cửa, vừa hét vừa đập cửa phòng Lý Phong.
Lý Phong rất nhanh mở cửa. Tô Kiều Kiều lao đầu vào lòng anh, run rẩy nói Lý Nhân đã chết rồi, người cứng đờ rồi...
Lý Phong an ủi cô, để cô ngủ ở phòng phía Tây. Nhìn khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của cô, anh đau lòng không thôi. Vốn định mấy hôm nay đổi phòng, để cô sang phòng mình còn mình sang canh anh cả, nhưng cô không chịu, sợ mẹ hiểu lầm, cộng thêm hai người đang chiến tranh lạnh nên anh không ép.
Không ngờ lại làm cô sợ đến mức này.
Đám tang của Lý Nhân diễn ra đơn giản. Nhà vốn không dư dả, lại thêm nhà cô họ vừa có cháu trai, sợ xung khắc, nên không làm rình rang, chỉ mời vài người trong thôn đến giúp.
Tô Kiều Kiều từ đêm chạm vào thi thể lạnh lẽo của Lý Nhân thì người lúc nào cũng ớn lạnh, cả ngày cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ.
Không biết là do sợ hãi thật, hay cái chết của Lý Nhân đã khiến cô nhận ra điều gì.
Lý Phong là người đàn ông duy nhất trong nhà, chạy đôn chạy đáo lo liệu, cũng không có thời gian quan tâm đến cô.
Ngày cúng thất đầu của Lý Nhân, theo phong tục phải bày biện đồ cúng. Lý Phong đang sắp xếp ở nhà chính, mẹ Lý thở dài một tiếng: "Anh cả mày chết rồi, nhà họ Lý giờ chỉ còn mình mày là đinh, mày với Tô Kiều Kiều sao mãi vẫn chưa có động tĩnh gì?"
"Mẹ, tối nay là thất đầu của anh cả, đừng nói chuyện này." Dù sao cũng là anh ruột, Lý Phong không tránh khỏi đau buồn.
Mẹ Lý ngược lại nhìn rất thoáng, sống như thế thà chết đi cho xong, coi như giải thoát. Nhưng chuyện con cái thì cấp bách lắm rồi. Lý Nhân chết, Tô Kiều Kiều như diều đứt dây, muốn bay là bay, nhà họ Lý không còn tiền để cưới thêm vợ mới nữa đâu.
"Lúc đầu đã bàn bạc xong xuôi, tao lánh đi, mày tán tỉnh nó để nó mang thai một đứa, sinh ra thì bảo là con của anh mày. Giờ anh mày chết rồi mà bụng nó vẫn chưa có gì, sau này biết ăn nói làm sao?"
Bạn thấy sao?