Chương 94: Chương 94 - Cú lừa

Mục đích của mẹ Lý rất đơn giản, bà cũng không ghét cô con dâu này, để Tô Kiều Kiều gả cho con trai thứ cũng không phải là không được. Bà chỉ đang ép con trai mình mở miệng, nhưng Lý Phong cứ như người câm, chẳng nói chẳng rằng.

Mẹ Lý tức đến nghẹn lời: "Nếu không được thì cứ theo ý tao lúc trước, ai trả giá cao thì bán nó cho người đó, tiền bán được dùng để cưới vợ cho mày, tao vẫn có cháu bế như thường."

Lý Phong không muốn nghe mẹ nói những lời này, đốt xong tiền giấy liền định về ngủ. Nào ngờ vừa mở cửa nhà chính, đã thấy Tô Kiều Kiều mặt cắt không còn giọt máu đứng ngay cửa.

"Kiều Kiều..." Lý Phong buột miệng gọi tên cô.

Tô Kiều Kiều đứng đó như người mất hồn. Từ lúc Lý Nhân chết, cô cứ bệnh tật nằm liệt giường ở phòng phía Tây, nghĩ hôm nay là thất đầu nên qua cùng mọi người đốt giấy, không ngờ lại nghe được những lời này.

Hóa ra... hóa ra tất cả đều là toan tính, chỉ vì muốn có một đứa con!

Cô tưởng mình đã quyến rũ Lý Phong, không ngờ chính cô mới là người bị Lý Phong gài bẫy.

Hóa ra từ đầu đến cuối, cô là kẻ ngu ngốc bị người ta lừa gạt.

Chưa kịp mở miệng, nước mắt Tô Kiều Kiều đã trào ra, che mờ tầm mắt, cô không còn nhìn rõ biểu cảm của Lý Phong nữa.

"Đồ lừa đảo... Cả nhà các người đều là đồ lừa đảo..." Tô Kiều Kiều quay đầu chạy vụt ra ngoài!

Cô muốn rời khỏi nơi này, đi đâu cũng được, chết ở ngoài đường cũng được, cô không muốn ở lại đây nữa!

"Kiều Kiều!" Lý Phong lập tức đuổi theo.

Tô Kiều Kiều chạy ra khỏi nhà họ Lý, sân bên ngoài tối đen như mực, tối đến mức không nhìn rõ đường đi dưới chân. Chạy chưa được hai bước cô đã trẹo chân, ngã sóng soài trên đất.

"Kiều Kiều." Lý Phong lo lắng chạy tới định đỡ cô dậy.

Không giống lần đầu tiên anh kéo cô dậy trong mưa, lần này, Tô Kiều Kiều hất tay anh ra: "Cút đi! Đừng chạm vào tôi."

"Kiều Kiều." Nhìn sự lạnh lẽo trong mắt cô, tim Lý Phong như bị dao đâm: "Em đừng như vậy... đất lạnh lắm, mau đứng dậy đi."

"Không cần anh lo! Tôi muốn về nhà... tôi muốn về nhà..." Trong lòng Tô Kiều Kiều là sự tủi thân và cay đắng tột cùng. Nhà... cô làm gì còn nhà nữa. Nhà họ Lý là nhà cô sao? Tất cả mọi người đều tính kế cô. Còn nhà họ Tô? Vắt kiệt giá trị của cô rồi còn chê cô vướng víu!

Hóa ra cô đáng thương như vậy, đến một chốn dung thân cũng không có!

Nhìn bộ dạng cô độc rơi lệ của cô, Lý Phong đau đớn không kém phần. Anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, mặc kệ cô chống cự mà ôm chặt cô vào lòng, để mặc cô đấm đá cũng quyết không buông tay.

Tô Kiều Kiều há miệng, cắn mạnh vào vai anh một cái!

Cú cắn này cô dùng hết sức, cắn xuyên qua lớp áo rách cả da thịt anh, mùi máu tanh lập tức lan ra trong miệng.

Lý Phong cảm nhận cơn đau kịch liệt truyền đến từ vai, nghiến răng, vòng tay ôm cô vẫn không hề nới lỏng. Anh biết giờ phút này cô hận mình, nhưng anh không thể buông tay, buông tay là cô sẽ biến mất, sẽ rời xa anh.

Cả đời này... sẽ không bao giờ để ý đến anh nữa.

"Cắn đi, nếu có thể làm em bớt hận anh, cắn chết anh cũng được." Lý Phong nén đau, ôm chặt lấy cô: "Kiều Kiều, là anh có lỗi với em, anh đáng chết, em muốn làm gì anh cũng được, xin em đừng đi, đừng không để ý đến anh..."

Cuộc sống của anh đã không thể thiếu vắng cô được nữa.

"Là anh lừa tôi! Là các người lừa tôi!" Tô Kiều Kiều gào lên nức nở, lên án anh. Chuyện giữa cô và Lý Phong, vậy mà lại là cái bẫy do mẹ chồng và anh giăng sẵn. Cô mang theo nỗi day dứt, nơm nớp lo sợ bao lâu nay, hóa ra đều nằm trong tính toán của người khác...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...