Hai ngày nay Tô Kiều Kiều vừa kinh hãi vừa sợ sệt, lại phải cùng nhà họ Lý lo liệu tang lễ cho Lý Nhân, cộng thêm chuyện hôm nay khiến cô mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. Nằm trên giường nhỏ, chẳng biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Trời dần trở lạnh, đắp một tấm chăn mỏng vẫn thấy hơi rét, Tô Kiều Kiều không kìm được co rúm người lại, cuộn tròn người để ngủ.
Bên cạnh giường hơi lún xuống, có thứ gì đó bao trùm lên người cô, cơ thể lạnh lẽo lập tức ấm áp hẳn lên, giống như có một cái lò sưởi đang ôm lấy cô, khiến cô yên tâm ngủ tiếp.
Nhưng cái lò sưởi càng lúc càng nóng, nướng cô đến khó chịu. Trong cơn mơ màng, cô cựa quậy muốn tránh xa cái lò sưởi một chút, lại bị một đôi tay rắn chắc giữ chặt.
Tô Kiều Kiều giật mình tỉnh giấc, quay đầu nhìn lại, đâu phải lò sưởi gì, rõ ràng là cơ thể nóng hừng hực của Lý Phong.
Cô nhớ rõ là đã cài cửa rồi mà...
Nghĩ đến việc anh từng tháo cả cánh cửa phòng phía Đông xuống, cô cũng bớt ngạc nhiên, chỉ là nửa đêm anh mò sang đây làm gì?
"Đừng sợ... anh chỉ ôm em thôi, không ôm em anh ngủ không ngon." Cánh tay Lý Phong vòng qua eo cô, ôm lấy, quả thực không có hành động gì quá giới hạn.
Kể từ khi Lý Nhân chết, cô cũng chưa có giấc ngủ nào ngon, được Lý Phong ôm, cảm giác an toàn không tên ùa về bao phủ lấy cô.
Dường như được anh ôm ngủ cũng không tệ...
Tô Kiều Kiều không giãy giụa nữa, thả lỏng cơ thể, mặc kệ anh ôm, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ...
Giấc này Tô Kiều Kiều ngủ rất ngon, đến khi trời sáng bảnh mắt mới tỉnh. Nhìn chỗ trống bên cạnh, bóng dáng Lý Phong đã không còn, cô thậm chí còn nghi ngờ chuyện tối qua chỉ là một giấc mơ...
Cô dậy ra khỏi giường, mẹ Lý đã đang giặt quần áo ngoài sân. Cô khựng lại, nhớ tới chuyện tối qua, trong lòng chùng xuống.
Ngược lại mẹ Lý cứ như chưa có chuyện gì xảy ra, gọi cô: "Dậy rồi à? Cơm sáng để trên bàn nhà chính ấy, ăn xong ra vườn hái rau đi, mẹ thấy đậu đũa già hết cả rồi."
Tô Kiều Kiều im lặng đi vào nhà chính ăn cơm. Bữa sáng có cháo trắng màn thầu, một đĩa dưa muối, thêm một đĩa đậu xào, và còn... món thịt bò kho cô thích ăn nhất.
Mẹ Lý giặt xong quần áo đi vào nhà, lau khô tay, tìm cái ghế đẩu ngồi một bên, nhìn cô ăn cơm, nói: "Kiều Kiều, mẹ có chuyện muốn nói với con."
"Mẹ nói đi ạ." Tô Kiều Kiều cụp mắt, húp cháo.
"Mẹ già rồi, cũng chẳng biết khi nào thì đổ bệnh. Căn nhà này lúc trước xây làm phòng tân hôn cho con và thằng Nhân, giờ nó chết rồi, mẹ ở đây không tránh khỏi đau lòng. Mẹ định dọn về nhà cũ dưới khe suối ở."
Tô Kiều Kiều ngước mắt, nghi hoặc nhìn mẹ Lý: "Mẹ có ý gì ạ?"
"Sau này cái nhà này để cho con và thằng hai ở. Mẹ ở dưới khe suối gần nhà cô họ con, có thể thường xuyên qua giúp nó trông cháu."
"Đây là nhà của mẹ, đương nhiên là mẹ quyết định, con... cũng chưa từng đóng góp gì cho cái nhà này."
"Căn nhà này xây lên cũng là nhờ tiền của thằng hai, nói đúng ra là nhà của nó, là tiền nó đi rừng sâu núi thẳm đào sâm kiếm được, sau này cũng là của nó thôi. Phụ nữ chúng ta ấy mà, lấy chồng chẳng qua cũng là chăm chồng chăm con. Nói thật lòng, mẹ cũng thấy có lỗi với con lắm."
Nói đến đây, mẹ Lý cúi đầu, lấy ống tay áo lau nước mắt. Lúc trước, Lý Nhân vì sĩ diện mà mượn xe máy người ta đi rồi ngã liệt giường ngay trước ngày cưới, bà vẫn còn nuôi hy vọng, nghĩ con trai mình sẽ khỏi, nên mới không hủy bỏ hôn lễ, ngày hôm sau vẫn để Tô Kiều Kiều gả về.
Bạn thấy sao?