Chương 98: Chương 98 - Sự thật

Khuôn mặt Tô Kiều Kiều trắng bệch nhìn chị dâu Vương. Hôm đó... Lý Phong cõng cô về, là hôm hai người làm chuyện đó trên sườn đồi.

Chị dâu Vương cười cười, không có ác ý nói: "Chị chưa nói với ai cả, lúc trước còn hơi nghi ngờ không biết có phải hai đứa không, mãi đến sáng nay Lý Phong hớt hải sang nhờ chị khuyên em, chị mới chắc chắn, người đó chính là hai đứa."

Trái tim Tô Kiều Kiều lạnh toát. Khoan nói đến chuyện chị dâu Vương có nói với ai không, mối quan hệ giữa cô và Lý Phong vốn dĩ đã không quang minh chính đại rồi.

"Chị dâu Vương, em xin chị đừng nói ra ngoài, em sẽ đi, sau này em sẽ rời khỏi đây. Lý Phong còn phải lấy vợ, chuyện này không thể để người khác biết được, nếu không sẽ chẳng có cô gái nào chịu gả cho chú ấy đâu."

Nghe những lời ngốc nghếch của Tô Kiều Kiều, chị dâu Vương bật cười: "Cô em ngốc của tôi ơi, hồn vía thằng Lý Phong bị em câu mất rồi, em còn muốn nó cưới ai nữa?"

Tô Kiều Kiều cười khổ. Sự toan tính của anh đối với cô, trong mắt chị dâu Vương lại thành ra là thích.

"Vốn dĩ là chuyện anh tình tôi nguyện, nam nữ thường tình thôi mà. Có mấy chuyện ban đầu chị không định nói, nếu không phải sáng nay Lý Phong đến tìm chị thì chị cũng để nó thối trong bụng luôn rồi. Nhưng nhìn em vì cái loại người kia mà đau khổ, còn định rời xa Lý Phong, chị đành phải nói thôi. Thật ra cái thằng Lý Nhân ấy, nó chẳng phải thứ tốt đẹp gì đâu."

"Nó đi làm trên phố, là bạn làm cùng với chồng chị, hai thằng thường xuyên tụ tập chơi bời, tìm gái, đánh bài, đến mấy chỗ không sạch sẽ một đêm tiêu hết nửa tháng lương. Chị còn nghe nói Lý Nhân lấy lương bao nuôi một con điếm ở nhà trọ, sau đó bị con đó lây bệnh lậu, lúc đó mới đá con kia rồi về quê tìm em kết hôn. Mấy chuyện này đều là sau khi em cưới rồi thằng chồng khốn nạn của chị mới kể, nếu không chị đã nói cho em biết để em đừng gả cho nó rồi."

Tô Kiều Kiều nghe xong, người vẫn còn bàng hoàng. Thật ra cô và Lý Nhân tiếp xúc không nhiều, hồi nhỏ chưa hiểu chuyện, lớn lên thì anh ta đi làm xa, có khi cả năm mới về một lần, mỗi lần cũng chỉ vài ngày. Lúc đầu anh ta về cũng chẳng tìm cô chơi, chỉ đến trước khi cưới về mới chịu dẫn cô đi chơi, mua đồ tặng cô.

"Sao có thể..." Tô Kiều Kiều không dám tin, người đàn ông nhìn ra dáng anh cả kia lại là loại người này.

"Sao lại không thể? Nó so với Lý Phong thì kém xa, một trời một vực. Tiền lương nó kiếm được chỉ đủ cho bản thân nó tiêu xài, cái nhà này, đất đai trong nhà, cả tiền sính lễ của em, đều là Lý Phong bỏ ra cả. Lý Phong lo trong lo ngoài, chăm sóc mẹ già, còn nó thì ngon rồi, cầm tiền đi bao gái."

"Trước kia không nói cho em biết là vì Lý Nhân đã ra nông nỗi ấy rồi, em cũng đã gả vào nhà họ Lý, nói ra cũng chẳng thay đổi được gì. Giờ thì khác rồi, Lý Nhân đi rồi, coi như em hết khổ. Chị nhìn cái cách Lý Phong chăm sóc em trước kia, chắc là đã thích em từ lâu rồi, chỉ tiếc là em có hôn ước với anh trai nó, nó chỉ có thể nói là thay anh trai chăm sóc em, chứ trong lòng chẳng phải vì thích em sao."

Tô Kiều Kiều nhớ lại trước kia, những ngày Lý Nhân không ở nhà, Lý Phong thường xuyên đến thăm cô, dúi cho cô ít đồ, khi thì điểm tâm, khi thì mấy món đồ chơi nhỏ, anh đều nói là thay anh cả chăm sóc cô.

Anh đưa cô đi lấy thuốc, giúp nhà cô làm việc đồng áng, không để ai nói xấu cô nửa lời.

Tất cả những điều đó, anh đều nói là thay anh cả chăm sóc cô, và cô cũng tin là như vậy...

Nhưng hôm nay nghe chị dâu Vương nói thế, cô bỗng nhiên bừng tỉnh, tất cả đã rõ ràng. Cái gì mà thay anh cả chăm sóc, tất cả chỉ để che giấu tâm tư của anh đối với cô mà thôi...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...