Chương 17: Chương 16: Đâm trúng điểm G, bị chồng giả chơi đến tiểu (H)

~~~

Thẩm Tuấn cũng không cắm sâu nữa, chính thức chuyển sang chế độ nhợt nhạt thọc vào rút ra, nhưng tiểu huyệt mới vừa hồi phục có một chút, sáng sớm đã bị đè ra ép nuốt trọn côn thịt thô to, cô thật sự chịu không nổi.

Miệng huyệt nhỏ hẹp bị côn thịt căng nới thành một vòng trong suốt, ngay cả hoa môi hai bên cũng không thể thoát khỏi số phận, cùng hợp sức khóa chặt côn thịt của anh.

Cô có thể cảm nhận được dị vật nổi đầy gân xanh chìm đắm trong thịt non mềm mọng, khi anh thao làm mị thịt bị kéo ra ngoài theo, không rõ nóng rát hay là sung sướng, cô chìm vào bể dục vô tận.

Dù khoái cảm có tràn trề nhưng cô thật sự rất tủi thân, sau khi mất trí nhớ, anh luôn cho rằng họ như bao cặp vợ chồng mặn nồng khác, nên tối hôm qua đã đè cô làm hai lần, sáng nay cô chưa tỉnh ngủ lại tiếp tục đè ép.thêm lần nữa.

"Không thể để tôi ngủ ngon... sao... làm nữa hả?"

Kiều Ninh đã lên kế hoạch rõ ràng, khiến anh dừng lại là chuyện bất khả thi, chỉ có thể lấy lui làm tiến, kéo dài thời gian bảo toàn tính mạng.

"Ừ." Thẩm Tuấn không dằn lòng được cúi người xuống, điểm nhẹ lên cánh môi anh đào hồng nhuận, tiếp tục nói: "Chờ xong lần này, anh sẽ để em ngủ đủ rồi mới làm tiếp nhé."

Kiều Ninh nghe vậy lập tức cứng họng, đàn ông sau khi mất trí đam mê "vận động" thế à, lạnh lùng trước giờ đều là giả dối sao.

Tốc độ côn thịt xỏ xuyên lỗ nhỏ ngày càng nhanh, dâm thủy vì đâm quá mạnh nên vương vãi khắp nơi, còn chảy xuống theo rãnh mông, không riêng phần giao hợp của hai người, ngay cả phần lưng trần của cô cũng ướt dầm dề dâm dịch.

Cô không kip nảy số, đại não đã nhanh chóng trống rỗng, bản năng bảo cô rên rỉ, đôi tay siết chặt tấm ga giường dưới thân, cong eo tùy ý đón hùa theo anh rong ruổi.

Không biết váy ngủ bị kéo lên trên ngực từ bao giờ, Thẩm Tuấn căng cơ thể, ra sức thao huyệt nhỏ, bên dưới bị làm khiến bầu ngực lắc lư khó mà mút mát được.

Chiều cao của hai người chênh lệch khá nhiều, Thẩm Tuấn vừa muốn thao huyệt vừa muốn liếm vú cô bỗng thấy khó khăn vô cùng, vì thế anh ôm eo Kiều Ninh, lật người đổi thành nữ trên nam dưới, như vậy là anh có thể thuận tiện hầu hạ hai vú tròn trịa kia rồi.

Thời điểm xoay người do động tác quá lớn, côn thịt đang chôn vùi trong huyệt nhỏ, đột nhiên đâm chọc lung tung không trình tự, quy đầu bất ngờ chạm vào một điểm lạ, khiến cô gái nhỏ trong ngực anh run như cầy sấy, bụng nhỏ vọt lên một khoảng lửa nóng.

Hai tay Kiều Ninh gắt gao bám chặt cổ và vai anh, hai mắt mê man vô thức khóc thành tiếng, tức giận nói không cần.

Thẩm Tuấn tất nhiên cũng nhận ra điểm đặc biệt này, tuy chỉ là một điểm bé xíu nhô lên, nhưng lại hút quy đầu anh không bỏ, tích cực liếm láp mã mắt của anh, thật là sung sướng đến tột đỉnh, lại thêm phản ứng của Kiều Ninh, anh đoán đây chắc chắn là điểm G.

"Chỗ nào không cần? Chỗ này sao?" Thẩm Tuấn điều chỉnh tư thế, cố tình đâm quy đầu vào ngay điểm đó, nhẹ nhàng nghiền ép.

Khoái cảm kích thích khi cưỡi Thẩm Tuấn dâng trào, cô vô thức ưỡn ngực, cần cổ trắng nõn ngẩng cao, yêu kiều rên rỉ.

Cơ thể cô vẫn luôn run rẩy, chỉ cần côn thịt Thẩm Tuấn đâm đến nơi đó, tầm mắt cô sẽ ngay lập tức phủ đầy sương mờ, thân mình không khống chế được mà co quắp, sung sướng tới dồn dập như thủy triều đánh lên bờ cát vàng yên ả, cô không thể miêu ta đây là dư vị gì, chênh vênh giữa thiên đường và địa ngục, thật khó chịu...

"Không cần... Nơi đó không được... xin anh... hức... không được mà."

Hốc mắt Kiều Ninh đong đầy nước, Thẩm Tuấn dùng sức đỉnh eo, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống thấm đẫm khuôn mặt, vú ngạo nghễ vươn cao, đặc biệt hai viên châu đỏ lúc lắc theo phát cắm.

Đôi tay Thẩm Tuấn bóp bóp vú cô, đem đầu vú ngậm vào trong khoang miệng, nhẹ nhàng liếm mút, anh hoàn toàn ngó lơ lời cầu xin của cô, quy đầu vẫn ngoan cố đâm vào điểm G.

Trong ngoài đều bị kích thích, khoái cảm nháy mắt tăng gấp bội, bụng nhỏ ngày càng căng trướng, lửa nóng càng hân hoan nhảy múa vui đùa, hạ thân co chặt đè lại cảm giác muốn tiểu, nỗi dằn vặt của con người này cũng rất khó khống chế được, mà Thẩm Tuấn liên tục tàn nhẫn đâm thọc chỗ thịt mềm kia, thật là muốn bức điên cô đến chết.

Anh đổi tư thế, quy đầu một phát chọc mạnh vào nơi đó, cô không kịp kìm thắt niệu đạo, một ít nước tiểu đã phun ra trên bụng anh, may mà chỉ một ít, chắc anh không phát hiện điều bất thường đâu nhỉ.

Nhưng hiện tại, anh lại không có ý định buông tha chỗ thịt mềm kia, điên cuồng nghiền ép nó, chợt anh đổi chiêu chín nông một sâu, Kiều Ninh sợ nước tiểu sẽ bắt đầy người Thẩm Tuấn mất.

Cô chỉ có thể nhẹ giọng cầu xin, giọng nói yếu ớt như ruồi muỗi: "Thẩm Tuấn à... xin anh... ư a... mau dừng lại... tôi muốn... muốn... Đi tiểu a."

Thói quen giải quyết nỗi buồn duy trì vào mỗi sáng đã lâu, nhưng sáng nay bị anh... kích thích quá mức, cô thật sự nhịn không nổi nữa.

Thẩm Tuấn nghe Kiều Ninh nói xong, đáp lại lời cô: "Được, anh ôm em đi."

Hai mắt đỏ ngầu, tốc độ thao làm càng mãnh liệt khi nghe vợ nhỏ nói ra câu kia, mạch máu như muốn nứt toác, quy đầu nhiều lần hung bạo đâm chọc vào điểm G, lại tàn nhẫn nghiền nát phần thịt non.

Quá tam ba bận, đôi mắt to tròn của Kiều Ninh trắng dã, niệu đạo buông lỏng, bị Thẩm Tuấn làm ngây ngất bay mất thần trí, từng dòng nước tiểu phun ra tẩy rửa chỗ giao hợp, rồi tí tách rơi xuống ga giường, ướt đẩm một mảng nước lớn.

Thẩm Tuấn thừa cơ đâm rút, anh ôm Kiều Ninh dậy, chọc đảo khuấy loạn trong huyệt cô, mà cô gái đang chìm ngỉm trong bể dục dựa vào ngực anh, như đóa hoa kiều diễm đang độ nở rộ, mái tóc dài tung bay tựa như múa, đẹp không thể tả.

Giờ phút này Kiều Ninh trừ khóc lóc xin tha, cái gì cũng không làm được, cô vùi đầu vào hõm vai của anh, thầm cầu cuộc chơi này mau chóng kết thúc.

Nùng tinh tưới ướt tử cung, nộn huyệt bắt được tín hiệu siết chặt lối đi, không ít tinh dịch đã bị tử cung nuốt hết, cô cao trào lần hai.

Thời gian chậm rãi trôi qua, tiếng thở phì phò bên tai ngày càng rõ ràng, Thẩm Tuấn từ từ rút côn thịt ra khỏi tiểu huyệt, nhưng câu chuyện cười vẫn cứ đập trong đầu cô, rõ rành rành trước mắt.

Cô bị Thẩm Tuấn chơi đến tiểu?!!!

Mẹ nó, mới phá thân, cô dám dâm đãng vậy sao! Cô muốn vờ ngủ, cô muốn thành đà điểu đào đất chôn đầu!

Tim cô tàn bại như lá mùa thu, tâm hóa tro tàn.

"Ninh Ninh à~ vợ ơi? Tỉnh tỉnh? Ngủ hay hôn mê rồi?" Một tay Thẩm Tuấn nâng gáy cô dậy, tư thế nửa ngồi nửa nằm, anh thấy hai mắt cô nhắm chặt, chỉ là hàng mi run rẩy đã bán đứng cô.

Anh biết cô cố ý không để ý anh, quyết định trêu cô một phát: "Không nói à, thêm lần nữa nhé."

Kiều Ninh vừa nghe vậy, vội vàng trừng lớn mắt, ậm ừ nói: "Không được, anh nói cho tôi ngủ cơ mà!"

"Vậy ý là, tối làm tiếp?"

Khóe miệng Thẩm Tuấn cong cong, cả thể xác lẫn tinh thần vô cùng khoan khoái, thỏa mãn cực kỳ.

Ngược lại, cô vợ trong lòng, như bị ép thành đồ sấy, hai má ửng đỏ, tinh thần uể oải không chút phấn chấn, từng sợi tóc thấm đẫm mồ hôi dính lên hai má.

"Anh..." Kiều Ninh cứng họng.

"Anh nói nhé, thân thể này của em quá yếu rồi, giờ nơi đó còn sưng, chờ thêm một hai ngày nữa anh dẫn em đi rèn luyện sức khỏe, nếu không sẽ bị thao hỏng đấy."

Nháy mắt, mặt Kiều Ninh đỏ như gấc.

_____

~Hết chương 16~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...