~~~
Ánh mắt Thẩm Tuấn ái muội, mím môi cười: "Dạ, chúng con sẽ cố gắng hết sức."
"Mẹ, việc này mẹ không cần nhọc lòng đâu, cái này mẹ mang về hết đi." Kiều Ninh ngượng ngùng đẩy đẩy đống đồ bổ trên bàn.
Mẹ Kiều vội vàng để gọn, trách mắng: "Con cẩn thận chút, đồ quý cả đấy! Nhất là hổ tiên với lộc tiên này, mẹ tốn rất nhiều sức mới mua được đó, mẹ nghĩ rồi, không thể trách Thẩm Tuấn được. Hôm qua mẹ nói với con, sinh sớm sinh muộn thì cũng phải sinh, sinh sớm thì hồi phục nhanh, đủ sức chăm con, cho nên mẹ mới giục con cưới sớm, nhưng cưới rồi mãi vẫn chưa sinh, thế con định cưới làm gì!"
Thẩm Tuấn ngồi bên cạnh phụ họa: "Mẹ nói rất đúng, Ninh Ninh em phải nghe lời mẹ."
Kiều Ninh trợn trắng mắt lườm Thẩm Tuấn, ý bảo anh bớt xen vào.
Ai dè vừa hay bị mẹ Kiều bắt được, bà chọt chọt trán Kiều Ninh: "Con trừng cái gì! Trừng thêm cái nữa mẹ xem nào. Năm nay con hai tư, là tuổi tốt nhất để sinh con đấy, bây giờ không sinh, con định chờ đến già à?"
"Hai lăm đến ba mươi." Kiều Ninh thì thầm.
"Vậy thì giờ mang thai đi, năm sau hai lăm tuổi sinh là vừa."
Mẹ cô lải nhải như Đường Tăng niệm kinh, một khi đã nói thì nói mãi chẳng ngừng, Kiều Ninh mất kiên nhẫn, đành gật đầu có lệ: "Dạ dạ dạ, con biết rồi, bọn con sẽ tự tính."
"Giống nhau!" Mẹ Kiều giơ tay, quét mắt qua ban công, thấy rất nhiều ga giường, đệm, chăn đang phơi, bà thuận miệng hỏi: "Hôm nay chẳng nắng mấy, hai đứa tổng vệ sinh à? Sao giặt nhiều ga giường thế?"
Kiều Ninh tức khắc đỏ bừng mặt, gục đầu lặng im, cô không biết trả lời mẹ như thế nào.
Thẩm Tuấn ho khan hai tiếng, nhịn cười: "Vâng, dự báo thời tiết nói hôm nay trời đẹp, nên con đem ra giặt."
"Đệm sao sũng nước nhỉ, ga giường cũng chưa khô, bị đổ nước à?"
Mẹ Kiều chuẩn bị đứng dậy đi xem, Thẩm Tuấn ngăn cản: "Con lỡ tay đổ ít nước thôi mẹ."
Đột nhiên Kiều Ninh muốn đào một lỗ chui xuống, lỗ tai đỏ ửng không dám ho he.
Cũng may mẹ Kiều đã dừng chân: "Không cần à, thế mẹ đi nhé."
Bà ngồi xuống lại nhận ra mặt con gái hồng rực, thấy cô quấn chăn, duỗi tay kéo ra: "Trời nóng thế này con còn quấn chăn làm gì? Mẹ còn tưởng con phát sốt luôn rồi đấy."
Thẩm Tuấn định cản lại, nhưng mẹ Kiều đã kéo ra một nửa, Kiều Ninh che nửa bầu ngực phủ kín dấu hôn bị lộ ra, mẹ Kiều xấu hổ cứng tay giữa không trung, cũng là người từng trải, mẹ Kiều hiểu rõ.
Bà vội đứng lên, hắng giọng nói: "Thẩm Tuấn, mẹ có việc đi trước, không tặng nữa."
Bà dứt lời thì nhanh chân chạy ra mở cửa, Thẩm Tuấn theo sau tiễn bà về, bà thấp giọng căn dặn: "Chuyện kia... Con kiềm chế xíu nhé, cơ thể Tiểu Ninh yếu ớt, sinh con hay cơ thể đều quan trọng, con chú ý nhé!"
Vành tai Thẩm Tuấn phiếm hồng, gật gật đầu, mặt mũi bay sạch.
Đóng cửa lại, anh thấy Kiều Ninh rụt cổ rúc cả người trong chăn.
Thẩm Tuấn kéo chăn ra, cô hờn dỗi: "Tại anh, tất cả là tại ạnh!"
"Sao lại trách anh được? Cũng không phải là anh làm ướt nha." Thẩm Tuấn kề sát tới, trêu chọc cô.
"Anh không làm luôn đi, liếm với tạo dấu làm gì chứ!" Kiều Ninh hất bung chăn ra, chỉ chỉ chỗ ngực loang lổ dấu hôn do Thẩm Tuấn để lại.
Hai bên vú trải đầy vết xanh xanh tím tím phập phồng lên xuống, hơi thở Thẩm Tuấn dần hỗn loạn, đáy mắt nóng bỏng, Kiều Ninh ngó thấy tình hình không ổn, quấn chặt chăn, thứ kia đừng cứng nữa mà.
Không được rồi, cô phải đi làm càng sớm càng tốt, chứ ngày nào cũng ở nhà thế này, cô sớm muộn gì cũng sẽ lao lực mà chết trên giường mất!
Thẩm Tuấn tới gần, Kiều Ninh vội duỗi tay ngăn cản: "Anh đừng động đậy, tôi nhớ hồi nãy quản lí mới gọi cho tôi, tôi nghe máy cái đã."
Dứt lời, cô lập tức bấm số gọi cho quản lí.
[ Kiều Ninh, sao vậy? Không phải em xin nghỉ à? Gọi điện thoại có việc sao? ]
[ Dạ? Công ty rất bận! Nhân viên không đủ ạ! ]
[ Không bận! Em lo nghỉ ngơi đi, chăm sóc chồng vẫn quan trọng hơn. ]
[ Dạ, chiều nay em sẽ đi làm ngay! Không sao ạ, chồng em xuất viện rồi, buổi chiều gặp lạo ạ. ]
[ Ơ này? Chiều đi làm? Nay là Chủ nhật đấy! Này! Này! Sao em lại tắt máy! ]
Kết thúc một cuộc gọi ông nói gà bà nói vịt, Kiều Ninh ra vẻ tiếc nuối: "Công ty bận quá, chiều tôi phải đi làm mất tiêu rồi."
Thẩm Tuấn suy tư vài giây, cười hỏi: "Hôm nay là Chủ nhật, công ty em bận thêz à, giục nhân viên đi tăng ca?"
"Bởi vì, tôi xin nghỉ, đã lỡ không ít việc, đến cả Chủ nhật cũng không được nghỉ! Haizzz, dúng là tư bản mà, chả hiểu nỗi khổ của kẻ làm công!"
Thẩm Tuấn nghèn nghẹn: "Anh đưa em đi."
"Không cần! Không cần đâu! Tôi tự đi được!" Kiều Ninh liên tục xua tay.
Cuối cùng Thẩm Tuấn cũng chịu không nổi, đẩy Kiều Ninh lên sô pha, hai tay nâng mặt nhỏ trắng nõn, ngón tay dịu dàng vuốt ve làn da non mịn, cúi đầu hôn vài cái: "Yên tâm, chiều nay anh tới câu lạc bộ, em ở nhà nghỉ ngơi đi. Nếu mệt thì đêm nay anh không làm, nhưng đồng ý với anh, không được uống thuốc tránh thai, nghe chưa, tối anh mua bao về."
Thẩm Tuấn hôn hôn cái chóp mũi tinh xảo, rồi quay về phòng ngủ thay đồ.
Thay xong tây trang phẳng phiu, Thẩm Tuấn đứng trước người Kiều Ninh, nhéo nhé má cô: "Tối nay muốn ăn gì nào?"
"Tùy anh." Kiều Ninh ngước mắt nhìn Thẩm Tuấn.
Bộ âu phục đen tuyền cắt may khéo léo, khoe trọn dáng người nghiêm nghị của anh, cộng thêm khuôn mặt đẹp trai tuấn tú.
Kiều Ninh chợt mặt đỏ tim đập, rõ ràng anh đã nói hôm nay không làm, cô bị gì thế này?
"Anh đi đây, ở nhà ngoan nhé."
Tới tận lúc Thẩm Tuấn đóng cửa đi khỏi, trái tim Kiều Ninh vẫn bang bang nhảy nhót.
Chẳng lẽ, làm có vài lần mà đã yêu anh ta rồi à!?
Không thể nào! Dù cô chưa thể lí giải hiện tượng tim đập này, thì cũng không thể nào.
Kiều Ninh miên man suy nghĩ, trùm kín chăn ngủ thiếp đi.
Màn đêm buông xuông, cô tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu, bốn bề đều là những khoảng tối đen.
Sự cô đơn không tên lặng lẽ nảy mầm, trái tim nặng nề, hít thở khó khăn.
Cô đứng dậy định bật đèn thì có tiếng mở khóa cửa, ngay sau đó cánh cửa đã mở ra, ánh đèn hành lang chiếu vào, Thẩm Tuấn thân hình cao lớn đứng trước cửa, sau lưng mang ánh sáng, mỉm cười nhìn cô.
Ngay lúc này, đột nhiên cô lại muốn ôm anh thật chặt.
_____
~Hết chương 22~
Bạn thấy sao?