~~~
Thẩm Tuấn đi sớm về sớm, trước khi Kiều Ninh kịp phản ứng, anh đã bật đèn phòng khách lên, đưa túi đồ ăn cho cô.
"Đêm nay anh ăn đồ Nhật với bạn, không biết em thích ăn gì nên anh mua một ít sushi nhím biển và sukiyaki."
Kiều Ninh hơi thất vọng, cô không thích món Nhật xíu nào.
Nhưng cô đã đói meo rồi, đành nhận mệnh quấn chăn, ngồi xuống bàn ăn.
Thẩm Tuấn nhận ra Kiều Ninh không vui, anh dỗ dành nói: "Em không thích ăn cái này à? Em thích ăn gì, lần sau anh mang về cho em."
"Tôi sắp đói chết rồi, nói sau đi, tôi ăn trước đã." Kiêu Ninh thành thạo mở đồ, bày biện đồ ăn khắp bàn.
Sukiyaki vẫn còn hơi ấm, Kiều Ninh nhanh chóng đánh quả trứng gà nhúng vào nồi, ăn ngon lành.
Thẩm Tuấn tựa lưng ngồi bên cạnh, thỏa mãn nhìn Kiều Ninh ăn, cười đùa: "Em ăn nhiều mà vẫn gầy như vậy, thịt dồn đi đâu hế rồi."
Vóc dáng Kiều Ninh nhỏ nhắn, khoảng tầm một mét sáu, chỉ nặng hơn bốn mươi kí, nếu nhìn thoáng qua cơ thể nhỏ nhắn này, chẳng ai nghĩ ngực cô là cup C cả.
Kiều Ninh đã dần quen những lời nhảm của anh, cô trừng mắt một cái, tiếp tục ăn không chút vướng bận.
Thẩm Tuấn mím môi cười, đi vào phòng ngủ phụ, anh không sắm sửa phòng này đủ giống phòng chính, căn nhà ba ngủ một khắc, đệm hai phòng kia đã ướt, giờ thì còn đúng một cái này thôi.
Đoán chắc đêm nay cô sẽ phải ngủ cùng anh thôi, đương nhiên với da mặt xi măng cốt thép của mình, dù cô không muốn, thì anh cũng sẽ lì lợm la liếm đến khi cô chịu mới thôi.
Cơm nước xong xuôi, Kiều Ninh chuẩn bị tắm rửa sạch sẽ, ngày mai cô phải đi làm, nên cần ngủ sớm.
Cô vừa đứng dậy, Thẩm Tuấn đã gian manh theo sau.
"Anh muốn làm gì! Tôi phải tắm, anh ra ngoài đi." Kiều Ninh dùng sức đẩy Thẩm Tuấn ra khỏi nhà tắm, tiếc là sức lực chênh lệch quá lớn, hai cm cũng không đẩy nổi anh.
"Chúng ta tắm chung nhé." Thẩm Tuấn cười ngả ngớn.
"Không được, Thẩm Tuấn, anh đã nói hôm nay không làm rồi mà." Kiều Ninh làm nũng.
Tối qua mới phá thân, đã bị làm bốn lần, cô đau lắm.
"Anh có nói là làm đâu, chỉ muốn tắm với em mà cũng không được, nếu em kiên trì không cho anh tắm chung, anh sẽ nằm trên giường chờ em."
Anh ám chỉ rõ ràng, không tắm chung thì lăn giường.
Kiều Ninh hết cách đành mặc anh, cô bỏ chăn xuống, mở vòi sen, dòng nước ấm áp cọ rửa cơ thể, xua tan hết mệt mỏi cả ngày dài, Thẩm Tuấn cởi hết quần áo, đứng sau lưng cô.
Bàn tay anh quen lối cũ xoa nắn vú, cúi người ngậm lấy vành tai cô liếm mút.
"Ư... Thẩm Tuấn... anh thất hứa! Anh... a....dừng... " Kiều Ninh rên rỉ.
"Nói không làm em chứ có nói không sờ em đâu." Thẩm Tuấn thản nhiên chơi xấu.
"Đừng nhúc nhích, anh làm em thoải mái nhé." Thẩm Tuấn xoay người Kiều Ninh lại, tách hai chân cô ra, rồi ngồi xổm xuống, vươn đầu lưỡi liếm huyệt nhỏ.
Cảm giác tê dại đánh úp, Kiều Nĩnh suýt nữa thì bổ nhào, cô lảo đảo hơi lùi ra sau, khi dựa người lên tường mới miễn cưỡng đứng thẳng.
Thẩm Tuấn nâng một chân cô lên, nộn huyệt lộ ra, anh chui vào càng sát, há miệng ngậm lấy toàn bộ thịt môi, chậm rãi mút mát, nuốt cạn dâm dịch trào ra, rồi laik dùng đầu lưỡi thâm nhập vào sâu bên trong.
Bắt chước tiết tấu giao hợp, anh duỗi đầu lưỡi đâm vào miệng huyệt, lại rút ra, cứ như thế lặp đi lặp lại.
Kiều Ninh ngây ngất, cảm giác tê dại mất hồn tràn khắp cơ thể, cả người cô run rẩy không ngừng tiết ra dâm dịch.
Thẩm Tuấn đứng lên, ôm Kiều Ninh vào long, bàn tay to lớn dịu đang vuốt ve từng tấc da thịt của cô, tiểu huyệt vừa cao trào cũng không tránh khỏi móng vuốt, anh dùng cả bàn tay xoa nắn.
Kiều Ninh bị anh trêu chọc hết sức chống cự, chỉ có thể dựa dẫm vào lồng ngực cường tráng, mặc anh trêu đùa.
Lúc tắm xong, cô mơ màng để Thẩm Tuấn giúp lau khô người, cho tới khi được anh ôm về giường, cô mới tỉnh táo đôi chút.
Thân thể trần trụi lọt thỏm trong lòng anh, cô cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể đó, thứ cứng ngắc đặt sao eo cô, nhưng anh nằm im không xằng bậy, chỉ lặng lẽ ôm cô.
Kiều Ninh có chút không đành lòng, thậm chí còn định bảo anh làm một lần cũng được, chỉ là bây giờ cơ thể không cho phép, cô sợ rằng ngày mai cô không xuống nổi giường, nên đành chịu đựng vật cứng sau lưng, mệt mỏi say giấc.
Sáng sớm hôm sau, khi cô tỉnh, Thẩm Tuấn đã làm xong bữa sáng, trái tim cô thoáng rung động, hai người vừa ăn sáng vừa tán gẫu vài câu, Thẩm Tuấn lái xe đưa cô đến công ty.
Anh dặn cô tan tầm đừng đi tàu điện ngầm nữa, anh sẽ tới đón cô cùng đi ăn.
Chỉ vì một câu này, làm tới gần giờ tan làm cô đã đứng ngồi không yên, rảnh là lại mở điện thoại xem giờ, chỉ mong thời gian qua thật nhanh.
Tan tầm, Thẩm Tuấn đúng hẹn mà đến, anh chủ động hỏi Kiều Ninh muốn ăn gì, ăn xong bữa tối, hai người ngồi xe đi về.
Kiều Ninh ngồi ở ghế phụ, khóe môi thoáng giương cao, mỗi lần đợi đèn đỏ, Thẩm Tuấn sẽ nghiêng người buông đôi ba lời trêu gẹo cô, nếu không xoa mặt thì vuốt vuốt tóc cô, kỳ quặc hơn là, Kiều Ninh lại chẳng phản cảm tí nào.
Đến nơi, Thẩm Tuấn dừng xe, Kiều Ninh bước xuống, mới phát hiện đây là câu lạc bộ của anh.
Thẩm Tuấn chủ động nắm tay Kiều Ninh, mở cửa sân bóng, hôm nay đặc biệt vắng vẻ, trong phòng đèn sáng ngời nhưng không một bóng người.
"Tới sân bóng rổ làm gì thế?"
Thấy Thẩm Tuấn đóng cửa, vẻ mặt Kiều Ninh nghi hoặc.
"Đánh bóng, cơ thể em yếu, đưa em đến rèn luyện sức khỏe." Thẩm Tuấn đưa cho cô bộ đồng phục bóng rổ: "Em thử xem."
"Tôi không thích vận động." Kiều Ninh nhận đồng phục, bĩu môi không hề tình nguyện.
"Em không vận động, anh cũng sẽ bắt em vận động." Thẩm Tuấn nhanh nhẹn cởi áo thay đồ.
Kiều Ninh thừa nhận, Thẩm Tuấn mặc đồng phục quá đẹp trai, ánh sáng của trai đẹp bắn tung tóe.
Kiều Ninh biết anh đã nói thì chắc chắn sẽ làm, cô đành cởi quần áo, đổi bộ đồ mới, vừa cởi áo xong, Thẩm Tuấn đã khuyên nhủ: "Cởi áo ngực sẽ thoải mái hơn."
Kiều Ninh tuân chỉ, thay đồ mới, vì áo bóng rổ rộng thùng thình cộng thêm cô không mặc nội y, phía trước hơi hơi trống, nhưng thoải mái.
Thẩm Tuấn làm mẫu vài đường giao bóng cơ bản, rồi ném quả bóng cho cô.
"Quy tắc hôm nay là, chỉ cần em vượt qua anh rồi đưa bóng vào rổ thành công, chúng ta về nhà ngủ, không thì ở đây làm một lần." Thẩm Tuấn xấu xa đặt điều kiện.
"Sao tôi ném trúng được chứ." Kiều Ninh phụng phịu.
"Phạm quy cũng được, chỉ cần bóng lọt rổ, em thử đi, không thì làm luôn nhé."
"Mơ đẹp!" Kiều Ninh lại gần anh chuẩn bị, lách qua người anh, giơ tay lên định ném bóng, đã bị anh dễ dáng hớt mất bóng đi.
Kiều Ninh không cam lòng, chạy chậm đi nhặt bóng, cô chuẩn bị tiếp tục phát bóng. Bởi vì áo khá mỏng, hai bầu vú như thỏ trắng đua nhau nhảy nhót, quá ư là mê người, khi cô nghiêng người còn có thể thấy được cặp vú trắng nõn qua cổ áo.
Đương nhiên, đây là mục đích của Thẩm Tuấn.
Dù cho Kiều Ninh ăn gian nhiều thế nào, thì cũng không thể chạm tay được tới rổ bóng, cô mệt mỏi thở hồng hộc, ném phăng quả bóng đi, mếu máo nói: "Không chơi nữa, người thường như tôi sao so được với vận động viên chuyên nghiệp chứ."
Trên mặt Thẩm Tuấn treo đầy ý cười, khom lưng nhặt bóng, ngồi xuống trước mặt Kiều Ninh: "Ngồi lên vai anh, em sẽ làm được."
"Thật hả?" Kiều Ninh không dám tin, cô còn tưởng hôm nay sắp bị làm đến ngất.
Cô vui mừng vội vàng trèo lên vai Thẩm Tuấn.
"Ngồi vững." Thẩm Tuấn đưa bóng cho Kiều Ninh, hai tay anh giữa chặt bắp chân cô, chậm rãi đứng lên.
Giây phút này Kiều Ninh mới biết được, ở trên vai người khổng lồ là thế nào, cô dễ dàng ném bóng vào rổ chỉ bằng một cú.
Thẩm Tuấn đặt cô xuống sàn, ngồi đối diện cô cười nói: "Vui lắm à."
"Ừ~" Kiều Ninh gật đầu.
Tuy mạnh miệng nói không thích, nhưng giờ cô mới biết hóa ra vận động cũng rất thú vị, cảm giác tràn trề năng lượng.
"Em vui rồi giờ tới lượt anh." Thẩm Tuấn đột nhiên đẩy ngã Kiều Ninh, bàn tay cẩn thận bảo vệ gáy của cô, để tránh cô bị thương.
Ý thức được Thẩm Tuấn muốn làm gì, Kiều Ninh vội vã gấp giọng: "Thẩm Tuấn! Đồ lừa đảo, anh nói ném thành công sẽ về nhà ngủ mà."
"Về nhà vẫn làm, không bằng làm ở đây luôn, chỗ này sân lớn tiếng vang lớn, đợi lát nữa em rên lên không phải giống như âm thanh 3D rồi à, kích thích lắm nha." Thẩm Tuấn nghĩ tới đã thấy hưng phấn.
Đời anh chỉ yêu duy nhất hai việc, đó là bóng rổ và làm Kiều Ninh, giờ đây anh muốn gộp hai thành một.
"Anh... Anh biến thái!" Kiều Ninh đỏ mặt thẹn: "Hôm nay phải mang đồ bảo hộ, tôi chưa định mang thai."
Thẩm Tuấn nghe vậy, móc bao đã chuẩn bị sẵn ra, cắn một góc tới gần Kiều Ninh ý bảo cô nhận.
Kiều Ninh ngây thơ nhận lấy, Thẩm Tuấn khàn giọng nói: "Tiểu Ninh, mang vào cho anh."
Nói rồi anh đứng dậy cởi quần ra, để lộ côn thịt đã sớm cương cứng, tay Kiều Ninh run rẩy xé áo mưa, cầm côn thịt anh muốn đeo lên, nhưng thử vài lần, kích cỡ bao quá nhỏ, thử thế nào cũng không được.
Kiều Ninh mồ hôi đầy đầu, ngẩng mặt sợ sệt hỏi: "Không được rồi, làm sao đây?"
Tròng mắt Thẩm Tuấn chứa vô số tia lửa dục: "Không biết."
Dứt lời anh cởi sạch quần cô ra, tách ra hai chân, vùi đầu liếm hút tiểu huyệt, ăn sạch dâm thủy, anh xoay người cô thành tư thế quỳ bò.
Anh nhét quả bóng rổ lên trước ngực cô, thanh âm nghèn nghẹn: "Em ôm nó chống lực."
Sau đó, anh đỡ côn thịt cọ xát trước miệng huyệt, cọ cọ đến nóng bỏng, bắt đầu động thân đâm vào.
"Hu... quá sâu... trướng... a... nhẹ một chút..." Kiều Ninh nháy mắt khóc thành tiếng.
Gậy thịt ngày càng to, nong huyệt cô khiến cô không chịu nổi, phải ôm chặt quả bóng rổ mới không làm mình bị bay ra ngoài.
Còn chưa kịp thích ứng, Thẩm Tuấn đã hung hăng đâm chọc, nhiều lần còn tàn nhẫn chọc đến tử cung, ngay cả quả quả bóng anh đưa cho cô, cũng vì anh làm quá mạnh mẽ, đã lăn đi tận góc trời nào.
_____
~Hết chương 23~
Bạn thấy sao?