Chương 27: Chương 26: Nghiền nát điểm G

~~~

Trước khi làm với Thẩm Tuấn, cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, những lời bậy bạ sắc tình ấy lại có liên quan với cô, nhìn đống nước xối ướt mặt gương kia, cô không thể phản bác nổi câu nào.

Dù là lúc phá thân, hay là khi bị Thẩm Tuấn dụ dỗ lên giường vài lần, cô vẫn còn nguyên xi xuân thì.

Do cô quá mẫn cảm hay kỹ thuật giường chiếu của Thẩm Tuấn quá tốt?

"Em nghĩ gì thế? Tập trung cho anh!" Thẩm Tuấn điều chỉnh quy đầu hướng đến điểm G của cô, anh chạm tới cũng không đâm chọc mà chỉ nghiền ép mạnh bạo.

Hơi thở Kiều Ninh dồn dập, thân thể run rẩy giật giật, cô ngửa cằm, miệng há to nhưng lại không thể phát ra âm thanh gì, chỉ có nước bọt chảy ra từ khóe môi.

Thẩm Tuấn cúi đầu hôn hôn vợ, đầu lưỡi vói vào khoang miệng gắng sức liếm mút, cơn khoái cảm cực độ khiến Kiều Ninh phải trợn tròn mắt, rồi dần dần lịm người.

Cả người cô căng cứng, ngay cả huyệt nhỏ cũng siết chặt tới mức chưa từng có, khi tinh dịch đặc ngẫn bắn vào nơi sâu nhất, hương vị tình dục vốn ngột ngạt lại chậm rãi tan biến.

Kiều Ninh từ từ thả lỏng cơ thể trong vòng tay vững chãi của Thẩm Tuấn, thân thể cô mềm nhũn, mệt bở hơi tai.

Lúc sau, Thẩm Tuấn ôm cô đi tắm rửa sạch sẽ, đặt cô lên ghế sô pha trong phòng thay đồ nghỉ ngơi, còn anh thì đi thu dọn chiến trường mà hai người làm ra, Kiều Ninh nhìn bóng dáng bận rộn của anh, mê man ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Hôm sau, tiếng chuông báo thức reo inh ỏi, mở mắt ra, cô nhận ra mình đang nằm ở nhà, cầm điện thoại nhìn thì thấy đã tám rưỡi sáng! Là chuông báo cuối cùng sau mười cái không ai tắt.

Kiều Ninh trừng mắt kinh hãi, đang muốn đứng dậy sửa soạn thì lại bị cánh tay tráng kiện kéo eo lại, gắt gao ấn xuống giường.

"Ngủ tiếp đi. Anh sợ em mệt nên không gọi em dậy, mới tám rưỡi thôi, nằm ngủ thêm lát nữa nhé." Thẩm Tuấn ôm người con gái mảnh mai vào lòng.

Kiều Ninh lắc đầu: "Không được... ông chủ như anh muốn làm gì mà chẳng được, còn tôi mà không đi, chỉ còn nước cạp đất sông qua ngày."

"Vợ ông chủ cũng sợ bị trừ lương à." Thẩm Tuấn cọ cọ mũi cô, bông đùa trêu chọc Kiều Ninh.

"Này, anh đừng có nói nhảm, tôi chưa tiêu xu nào của anh đâu, tài sản hai đứa độc lập, nửa xu cũng không liên quan gì nhau nhé." Nghĩ về xíu tiền tiết kiệm ít ỏi, Kiều Ninh không khỏi chột dạ.

"Ừ, tôi hiểu." Thẩm Tuấn vén chăn đứng lên, đũng quần nhô cao đón chào ngày mới.

"Hiểu gì vậy?"

Kiều Ninh nhìn cậu em Thẩm Tuấn, lại nhớ tới hình ảnh trong gương tối qua, gương mặt cô bỗng chốc nóng bừng.

Thẩm Tuấn cầm cuốn sổ tiết kiệm và mấy cái thẻ ngân hàng cá nhân đưa đến trước mặt Kiều Ninh, nghiêm túc nói: "Trừ thẻ của công ty và một ít tài chính riêng đầu tư bất động sản, thì đây tất cả tài sản của anh, em giữ đi, tiêu thế nào cũng được. Mật khẩu là 970513. Năm ngoái anh vừa đổi mật khẩu năm ngoái. Suýt thì quên mất. May mà anh có thói quen lưu trữ mật khẩu. "

970513? Tim Kiều Ninh rung động vì hành động này, nhưng trong lòng lại thắc mắc, đây chẳng phải là sinh nhật cô ư? Sao anh lại lấy nó làm mật khẩu chứ?

Dù là thế, nhưng lý trí Kiều Ninh vẫn còn đó, vì Thẩm Tuấn mất trí nhớ nên anh mới như vậy, nếu một ngày anh nhớ lại, chắc anh sẽ hối hận về hành động ngày hôm nay lắm.

"Cảm ơn anh Thẩm, nhưng tôi phải đi làm, dù tiền lương ít, nhưng là do tôi tự kiếm." Kiều Ninh mỉm cười, sang phòng ngủ phụ lấy quần áo.

Kiều Ninh nhìn cơ thể trần truồng của mình, cô trợn mắt trắng, từ khi bị anh dụ dỗ lên giường, cô chưa từng được mặc đồ!

Thẩm Tuấn dõi theo bóng lưng mảnh mai uyển chuyển của Kiều Ninh, khóe miệng anh rướn lên, đôi chân không chịu không chế cứ bám rịt theo từng bước chân cô.

Anh từ phía sau ôm lấy Kiều Ninh, đôi tay quen thói xoa nắn vú sữa.

"Vậy với tư cách là chồng em, anh có thể đưa đón em mỗi ngày không?"

Xoa mỗi vú thôi làm sao mà đủ, Thẩm Tuấn ngựa quen đường cũ, tay lần lần xuống giữa hai hai chân cô.

"A, Thẩm Tuấn, anh đứng có làm rộn! Anh hứa hai ngày này sẽ không chạm vào tôi cơ mà, đồ thất hứa, tan làm tôi về nhà ngoại." Kiều Ninh oán trách hành vi của Thẩm Tuấn.

Thẩm Tuấn còn thèm thuồng nhưng vẫn phải thu tay, anh về phòng đánh răng rửa mặt, rồi vào bếp làm sandwich đơn giản cho Kiều Ninh.

Thẩm Tuấn đưa cô đến công ty, Kiều Ninh không nhịn được ngáp ngắn ngáp dài trong giờ làm, thường xuyên xoa nắn vùng eo nhức mỏi, thật mệt, hôm qua bị Thẩm Tuấn làm hai lần, tiêu hao quá nhiều thể lực, đến khi kết thúc, cô đã suýt ngất xỉu rồi, nếu không phải hôm nay phải đi làm, cô còn định đánh một giấc cho đã.

Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp xung quanh vây lại, hóng hớt hỏi chuyện: "Chồng em khỏe chưa?"

"Dạ, khỏe rồi ạ, bác sĩ phụ trách bảo tố chất cơ thể anh ấy tốt, nên nhanh khỏe lắm."

Kiều Ninh tự động bỏ ý tứ sâu xa kia ngoài tai, nghiêm túc trả lời.

"Thảo nào mấy nay cứ lơ đễnh thế nào ấy, hóa ra là vậy."

"Đâu chỉ lơ đãng thôi, bữa nay em ngáp hơi nhiều đó nha."

"Eo nữa kìa, như muốn gãy luôn rồi."

Hội chị em đồng nghiệp mồm năm miệng mười đùa giỡn cô, khiến Kiều Ninh đỏ hết cả mặt, lí nha lí nhí nói: "Các chị bớt bớt đi, lỡ bên cạnh có đàn ông thì sao?"

"Bọn họ nghe quen rồi, nói nhỏ là được."

Đúng vậy, trong công ty cô phần lớn là phụ nữ, đều trong khoảng 20-30 tuổi, chuyện giường chiếu đã như chuyện thường, những anh đồng nghiệp nghe quen cũng chả trách gì.

"Kiều Ninh, chị hỏi nhỏ cái, chồng em cao thế, vậy cái chỗ đó đó có lớn không?"

"Nói đi, em không thể giấu làm của riênh được."

"Úi ùi, tụi chị hâm mộ lắm đó."

Đồng nghiệp ồn ào bán tán, Kiều Ninh đành bật mí: "Nhỏ hơn cổ tay em một tẹo..."

Chị em bạn dì trợn mắt há mồm, tự dưng có một người xách cổ tay cô lên, khiếp sợ thốt lên: "Mẹ ơi, khủng thật."

Đồng nghiệp nam hóng được đôi điều, không hẹn mà cùng nhìn xuống đũng quần, rồi tự xấu hổ mà rời xa nơi sặc mùi chuyện cấm trẻ con này.

"Em nhỏ thế này, có vào được không?"

"Lần đầu có bị rách không?"

"Dài bao nhiêu?"

Kiều Ninh cúi đầu khoa chân múa tay.

Tiếng kinh hô to nhỏ hết đợt này tới đợt khác.

"Má tôi ơi!"

"Help me! Em chịu nổi sao?"

"Có cắm đến tử cung không? Đau không?"

Kiều Ninh lắc đầu phủ nhận: "Không ạ, vẫn khá tốt, anh ấy không vào hết nên em không biết có đau không."

"Trời đất!"

"Một năm, cắm không hết á!"

"Mẹ nó, em về hỏi anh nhà em có anh em trai không, giới thiệu chị với."

Chủ đề này tiếp diễn cho đến khi hết giờ nghỉ trưa. Tất cả nơi làm việc, miễn là đi qua Kiều Ninh, ai nấy cũng mang vẻ mặt hâm mộ, hoặc chậc lưỡi thở dài, hoặc cười đen tối.

Kiều Ninh như đứng đống lửa như ngồi đống than, nóng bỏng mông, giờ tan tầm, Hoắc Văn Bân đột nhiên gọi điện cho cô.

Do dự một hồi, Kiều Ninh quyết định nghe máy.

"Tiểu Ninh, anh xin lỗi, ngày hôm đó anh hơi bốc đồng, nhưng dù tình bạn hay tình yêu, anh đều không muốn đánh mất. Em tha thứ cho anh được không, chúng ta vẫn là bạn tốt nhé."

Hoắc Văn Bân nói xong, Kiều Ninh lập tức thở phào nhẹ nhõm, may mà cô không mất tình bạn lâu năm này.

"Tha thứ? Anh làm sai chuyện gì thế? Em không nhớ rõ." Kiều Ninh cười cười, an ủi anh ta.

Hoắc Văn Bân trút được gánh nặng, đáp: "Anh đang đứng dưới công ty em, tối nay chúng ta đi ăn nhé."

Kiều Ninh suy nghĩ hồi lâu: "Ừ, em tan làm ngay đây."

Tắt máy, Kiều Ninh định gọi điện để bảo Thẩm Tuấn đừng đến đón mình nhưng chưa kịp làm gì thì anh đã chặn trước.

"Vợ à, em vừa nói chuyện với ai thế, gọi em cả nửa ngày rồi."

_____

~Hết chương 26~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...