Chương 38: Chương 37: Tố cáo tội cưỡng gian!!!

~~~

Ngay giây phút thấy Thẩm Tuấn xuất hiện, Kiều Ninh hoảng hốt bàng hoàng, cảm giác mình như là cô vợ ngoại tình bị ông chồng bắt tại trận ấy.

Mà Hoắc Văn Bân lại như thể đã đoán trước được việc Thẩm Tuấn sẽ đến, anh ta bình tĩnh hơn cô rất nhiều, nhẹ giọng hỏi: "Cho hai người thời gian nói chuyện lát nhé?"

"Em... Em không muốn gặp anh ta."

Có lẽ do Kiều Ninh hổ thẹn, cũng có lẽ là vì chuyện của mẹ Thẩm Tuấn, cô vẫn còn đang tức giận, nói chung bây giờ cô thật sự không muốn thấy mặt Thẩm Tuấn.

Hoắc Văn Bân quay đầu lại nhìn Thẩm Tuấn ngoài cửa, hơi nhướng mày, khóe miệng mang theo ý cười khiêu khích, đứng dậy nói: "Thẩm tiên sinh hẳn đã nghe rồi, cô ấy không muốn gặp anh, nói vậy chắc anh cũng biết, anh đang quấy rầy chúng tôi."

Kiều Ninh thật sự không muốn đối mặt với cục diện xấu hổ như vậy, cũng không dám nhìn biểu tình trên mặt Thẩm Tuấn, cô từ trên sô pha ngồi dậy, nhanh chân đi lên tầng.

Phía sau lưng vang lên tiếng va đập tới bàn trà, cũng với tiếng đổ vỡ, khiến Kiều Ninh không nhịn được dừng chân quay đầu nhìn xuống dưới, Hoắc Văn Bân bị Thẩm Tuấn đánh ngã ra sàn, mũi miệng đầy máu ngã vào bàn trà, Thẩm Tuấn lại túm cổ áo anh ta kéo lên, chuẩn bị đánh tiếp.

"Dừng tay! Thẩm Tuấn!!!" Kiều Ninh vội vã chạy xuống, đẩy Thẩm Tuấn ra, muốn ngăn cách hai người đàn ông.

Thân mình gầy yếu của cô đương nhiên không thể đẩy nổi Thẩm Tuấn, nhưng ngay thời khắc cô chọn đẩy anh ra, tim Thẩm Tuấn thật sự rất đau, tự động bỏ Hoắc Văn Bân ra.

"Chúng ta nói chuyện đi." Thẩm Tuấn kìm nén cảm xúc, cố gắng khiến giọng nói của mình thật bình tĩnh.

"Không có gì để nói, nếu chuyện kết hôn giả hai bên nhà đã biết, vậy chúng ta không cần thiết phải nói nữa, cứ lẳng lặng kết thúc vậy đi." Kiều Ninh cụp mắt xuống, dối lòng nói.

Ngay chính bản thân cô còn không biết vì sao mình lại nói vậy, gặp lại Thẩm Tuấn, trong lòng cô rất lưu luyến, cũng rất ủy khuất.

Rõ ràng cô biết, chuyện đó không liên quan tới Thẩm Tuấn, nhưng cô không thể bỏ xuống được khúc mắc trong lòng.

"Kết thúc hay không, không phải em nói là được." Thẩm Tuấn trầm giọng nói, vừa dứt lời liền nắm tay Kiều Ninh, kéo tay cô lên trên tầng.

Một cánh tay khác của cô bị Hoắc Văn Bân túm chặt: "Tiểu Ninh, nếu em không muốn, giờ anh có thể báo cảnh sát!"

Kiều Ninh lắc lắc đầu, thấp giọng nói: "Anh ta nói đúng, dù có kết thúc, cũng nên là hai người ngồi nói chuyện, em đi một lát sẽ quay lại."

Sau đó cô cùng Thẩm Tuấn đi lên.

Thẩm Tuấn tùy ý mở cửa một phòng, hẳn là phòng đôi, một cái giường tròn rộng, bên trên còn rắc cánh hoa hồng thành trái tim, ở giữa còn đặt đầy hộp khách sạn chuẩn bị, rất nhiều loại, nhất là hộp xoắn ốc, bạc hà mát lạnh, cùng với nóng như lửa...

Đáy mắt Thẩm Tuấn nổi bão, đóng cửa lại, trực tiếp đè Kiều Ninh lên ván cửa, dùng hai tay giam cầm.

Lạnh lùng nói: "Nếu anh còn không tới, em chuẩn bị ở cái phòng này với anh ta, dùng mấy cái áo mưa kia!!?"

"Không hề!! Tôi không lăng nhăng như vậy!!" Kiều Ninh tức giận, sao Thẩm Tuấn có thể nói cô như thế.

Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, sở dĩ Thẩm Tuấn hiểu lầm như vậy, là vì vừa mở cửa đã nhìn thấy cảnh tượng đó, thật sự quá dễ làm người ta suy diễn.

Thẩm Tuấn cúi đầu, cố gắng thở đều điều chỉnh cảm xúc xong, bình tĩnh nói: "Tiểu Ninh, anh biết lúc anh đi, em phải chịu rất nhiều ủy khuất, anh sẽ đi nói chuyện với mẹ anh, để bà ấy tới nhà nhận lỗi với em, sẽ không để em chịu oan ức vô cớ, anh thay mặt mẹ anh xin lỗi em trước, nhưng trong lòng em chắc chắn biết rõ, bất kể người khác có thế nào, anh cũng thích em, đừng vì người khác mà làm ảnh hưởng tới tình cảm của chúng ta, được không em?"

"Người khác? Mẹ anh là người khác sao? Anh có nghĩ đến không, cứ cho là chúng ta làm hòa, anh bảo sau này tôi nên đối mặt với mẹ anh thế nào đây? Tôi là người, tôi cũng có cảm xúc, lúc bà ấy ném hết cả đồ và tôi ra ngoài cửa, tôi đã thề ở trong lòng, dù bà ấy có tới cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không về nữa!"

"Em không muốn gặp thì không gặp, ngày lễ ngày Tết anh có thể về một mình, anh cũng sẽ nói rõ ràng với mẹ anh, có việc gì thì trực tiếp tìm anh, không cần đến làm phiền em, việc có rất nhiều cách giải quyết, chẳng lẽ chỉ vì chút chuyện nhỏ này, mà em muốn từ bỏ tình cảm của chúng ta sao? Hay nói em không có cảm tình gì với anh!? Nên mới nói kết thúc dễ dàng như vậy?" Thẩm Tuấn thấy thái độ quyết tiệt của Kiều Ninh, cũng càng nói càng nóng nảy.

Vốn Thẩm Tuẫn tính sẽ nhẹ nhàng, dù cô có thái độ gì, anh vẫn sẽ dịu dàng dỗ cô.

Nghe giọng điệu Thẩm Tuấn ngày càng cáu kỉnh, Kiều Ninh càng thêm oan ức, nổi giận nói: "Đúng vậy, tôi nói chúng tôi là vợ chồng giả, là anh tự ảo tưởng cho rằng tình cảm của chúng ta rất tốt!"

Thẩm Tuấn sửng sốt, anh vẫn luôn cho rằng, Kiều Ninh cũng thích anh, nên mới để mặc anh làm loạn như thế, thật sự không ngờ tới, cô lại nói ra lời tuyệt tình thế này!

"Tôi tự ảo tưởng? Vậy mấy hôm trước chúng ta ngày đêm túng dục, em không có cảm tình với tôi mà còn nhiệt tình vậy à?!!" Đôi mắt Thẩm Tuấn phiếm tơ máu, ngơ ngác nhìn chằm chằm Kiều Ninh, người dịu dàng vô hạn với anh trước đó.

"Là anh cưỡng ép tôi! Không phải tôi tự nguyện!" Kiều Ninh quay mặt đi, quật cường nói.

Thẩm Tuấn nghe vậy, ngay dậy thu tay lại, hít sâu một hơi, cảm xúc nặng nề nói: "Vậy sao em còn không báo cảnh sát đi?! Báo cảnh sát bắt tôi! Tố cáo tội cưỡng bức ấy!!"

Kiều Ninh tủi thân khóc nhòe mắt, nức nở nói: "Thẩm Tuấn! Anh đừng khinh người quá đáng! Mẹ anh vừa nhục nhã tôi xong, anh cũng vội vàng chạy tới bắt nạt tôi?!"

Thẩm Tuấn đang bừng bừng lửa giận, nhưng nhìn đến vợ nhỏ khóc nức nở trước mắt, bộ dáng vô cùng đáng thương, thì mọi oán khi tan biến trong nháy mắt, anh không còn nhớ câu nói tuyệt tình khi nãy của cô nữa, cũng quên luôn chuyện vừa rồi cô và Hoắc Văn Bân quá thân mật.

Anh dùng một tay ôm cơ thể nhỏ nhắn vào trong ngực, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lưng cô, dịu dàng dỗ dành: "Anh sai rồi, anh sai rồi, không được sao? Vừa nãy là anh quá kích động, anh sai rồi mà, em muốn phạt anh thế nào cũng được, đừng khóc, em khóc làm anh hoảng loạn vô cùng."

"Tôi không thèm phạt anh, anh buông tôi ra!" Kiều Ninh khóc đến mất tiếng, hai tay đánh đấm vào ngực Thẩm Tuấn.

"Anh không buông! Đánh chết anh cũng không buông, đời này anh chưa tính tới chuyện sẽ buông tha em, anh đã định là em." Hai tay Thẩm Tuấn chắc khỏe, ôm chặt thân mình nhỏ bé, cúi người hôn nhẹ lên nước mắt trên má cô.

"A... anh không được làm vậy... Thả tôi ra! Tên khốn này! Anh là tên khốn!! Tôi hận anh chết đi được!!!" Kiều Ninh càng nói giọng càng mềm, cuối cùng rồi chỉ có thể phát ra tiếng nức nở trong cổ họng.

Bởi vì cô đã bị Thẩm Tuấn bịt kín miệng, đầu lưỡi nhẹ nhàng cạy khớp hàm cô ra, đầu lưỡi anh đi vào dịu dàng hút liếm lưỡi cô, hai người môi lưỡi giao triền, khơi dậy dục vọng trong cơ thể hai người...

Không biết từ khi nào, Thẩm Tuấn đã bế cô lên, đè ở trên giường, bàn tay lần sờ theo làn váy cô, lật một góc quần lót ra, ngón tay tiến quân thần tốc.

"Sao còn chưa hết sưng hẳn thế này? Thuốc không hữu dụng sao?" Thẩm Tuấn buông đôi môi vợ nhỏ ra, môi lưỡi tách ra còn kéo theo một sợi chỉ bạc trong suốt.

Kiều Ninh hồi nãy mới khóc thút thít, giờ phút này lại đã bị anh hôn đến hai má hồng rực, mị hoặc vô hạn.

_____

~Hết chương 37~

Anh nhà chuẩn bị dụng chiêu "Dỗ không nghe thì làm..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...