Chương 46: Chương 45: Sinh nhật

Editor: Chao + Beta: Amouriel - Linh

Giang Ninh nhấn bàn phím điện thoại di động từng chút.

Đọc qua mỗi tin nhắn trong hộp thư đến.

Dung lượng điện thoại di động năm đó rất nhỏ, hộp thư đến có thể chứa tin nhắn văn bản cũng có số lượng.

Nhưng Chu Liệt gửi cho cô nhiều như vậy mà hiện tại còn lưu lại trong hộp thư đến. Tất cả mọi thứ lúc Giang Ninh mười bảy tuổi, sau khi cẩn thận lựa chọn kỹ lưỡng

Mỗi tin nhắn đều có thể làm cho cô nhớ lại chuyện lúc đó.

Lần này.

Giang Ninh biểu hiện rất bình tĩnh, ngay cả hốc mắt cũng không đỏ.

Chắc là năm đó đau đớn quá nặng, thế cho nên đến bây giờ đã chết lặng, có vẻ không hề đau như vậy nữa.

Chỉ có điều...

Chiếc điện thoại Nokia này không phải của mình, vẫn là nên thuộc về Chu Liệt.

Trên khuôn mặt tái nhợt của Giang Ninh, cuối cùng biểu cảm hiện lên vẻ rối rắm.

Cô nhìn sang trái rồi sang bên phải.

Mang theo một chút tư tâm như vậy.

Cuối cùng đặt điện thoại di động, còn có dây sạc, đặt trở lại thùng carton. Vẫn là vị trí ban đầu, những cuốn sách dày cộp được xếp từng cái một. Ở chỗ niêm phong thùng carton, dán băng dính một lần nữa.

Như thể cô không biết gì hết.

Chu Liệt đưa cho cô nhiều đồ như vậy, cô chỉ cần một chiếc điện thoại Nokia không đáng giá, sẽ không bị phát hiện.

Giang Ninh nghĩ thầm như thế.

...

Sinh nhật Chu Liệt vào cuối tháng mười.

Đó là một ngày bình thường không đáng chú ý.

Nhiều năm trong cuộc đời anh, anh thậm chí không biết sinh nhật của mình là ngày nào, cũng không có ai quan tâm, không có ai để ý.

Năm ấy Chu Liệt mười sáu tuổi.

Đến khi đủ tuổi, anh lấy được chứng minh thư, nhìn thấy dãy số đó mới biết sinh nhật của mình là vào cuối tháng mười.

Cái chứng minh thư lén lút giấu đi kia bị Giang Ninh không cẩn thận nhìn thấy.

Lúc đó Giang Ninh còn không hiểu chứng minh thư là gì, chỉ cảm thấy trên đó có ảnh chụp của Chu Liệt, nên vui vẻ đưa cho Giang Hải xem.

Cô khen Chu Liệt trong ảnh rất đẹp...

Cô còn đọc một chuỗi số trên chứng minh thư.

Giang Hải vì vậy chú ý đến sinh nhật của Chu Liệt. Ông nói, "Thì ra sinh nhật của A Liệt vào tháng 10 à ~ là ngày sau thu hoạch mùa nhanh nhất, đúng là một ngày tốt lành."

Giang Ninh ở một bên lặp đi lặp lại lẩm bẩm, bắt chước giọng nói Giang Hải "Anh trai, sinh nhật của anh là một ngày tốt đó ~"

Chu Liệt luống cuống tay chân đứng ở một bên, nhìn khuôn mặt hai bố con tươi cười giống nhau.

Nhưng mà.

Giang Hải sờ sờ cằm, suy nghĩ một chút rồi nói, "Lúc đó A Liệt đã đi về trường học rồi, chúng ta có thể tổ chức sinh nhật được không thì chưa biết. Hay là tổ chức trước hai tháng đi! Chúng ta sẽ tổ chức vào cuối tháng Tám."

Sinh nhật, đâu phải nói sớm là có thể trước.

Nhưng Giang Hải nói có thể, thì là có thể

Sau đó vào cuối tháng tám hàng năm, tức là những ngày Chu Liệt sắp rời khỏi nhà họ Giang.

Giang Hải sẽ tổ chức sinh nhật cho Chu Liệt.

Hai quả trứng luộc, một bát mì trường thọ đầy ắp.

Giang Ninh sẽ vỗ tay nhỏ bé, hát cho anh bài hát chúc mừng sinh nhật, "Anh trai, chúc anh sinh nhật vui vẻ, sống lâu trăm tuổi ạ~"

Giang Hải búng lên trán cô, cười nói một tiếng "Con nhóc thối này", sau đó thúc giục Chu Liệt nhanh chóng ăn mì.

Sau này khi điều kiện tốt hơn một chút Giang Hải sẽ mua cho anh một chiếc bánh kem nhỏ.

Giang Ninh thèm ăn nên từ sáng sớm đã đuổi theo Chu Liệt hỏi: "Anh trai, khi nào chúng ta có thể ăn bánh ngọt nhỏ ạ? Lúc đó em có thể thổi nến được không ạ?"

Mọi lần.

Những ngọn nến trên bánh sinh nhật của Chu Liệt đều do Giang Ninh thổi.

Anh yên lặng, đưa nguyện vọng sinh nhật cũng cho Giang Ninh.

Anh hy vọng cô sẽ thành công.

Thế cho nên sau này...

Giang Hải vẫn cảm thấy sinh nhật Chu Liệt là vào cuối tháng Tám, lúc mơ mơ màng màng, còn muốn tổ chức sinh nhật cho anh.

Nhưng Giang Ninh vẫn nhớ rất rõ ràng.

Sinh nhật của Chu Liệt thật ra là vào cuối tháng mười.

Ngày này trong năm nay.

Cuộc sống không có gì khác nhau

Thời tiết rất đẹp, mặt trời chiếu sáng, không có mây, thổi một làn gió mát mẻ

Sáng sớm Giang Ninh đã thức dậy, luộc quả trứng rồi nấu một bát mì trường thọ nóng hổi đặt trước mặt Chu Liệt.

Cô cong đôi mắt, cười nhẹ: "A Liệt, chúc anh sinh nhật vui vẻ."

Chu Liệt 35 tuổi. Tròn hai mươi năm Chu Liệt đến nhà họ Giang.

Từ nhỏ Chu Điềm là quỷ quậy phá , vừa nhìn thấy bát mì trường thọ biết là chuyện gì xảy ra.

Cô bé tiến đến trước mặt Chu Liệt, ngọt ngào nói, "Bố ơi, chúc bố sinh nhật vui vẻ! Buổi tối chúng ta có thể ăn bánh được không ạ?"

Chu Liệt cười sờ sờ trán của cô bé, thấp giọng nói: "Được."

Giang Hành cũng vui vẻ nói một câu: "Bố ơi, chúc bố sinh nhật vui vẻ ạ~"

Chu Liệt cũng sờ sờ trán Giang Hành

Anh còn dặn dò vài câu: "Mấy ngày nay Điềm Điềm có chút ho, con ở nhà trẻ chú ý em con chút, không cho phép em gái cởi áo khoác nhé."

Giang Hành rất có dáng vẻ nam tử hán nhỏ, liên tục gật đầu đồng ý.

Đôi mắt đen láy của Chu Liệt nhìn chằm chằm bát mì trường thọ nóng hổi kia, kìm lòng không được mỉm cười.

Anh cầm đũa không sợ nóng mà ăn một miếng lớn. Vẻ mặt có chút sững sờ.

Giang Ninh nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy? Mì chưa được nấu chín à anh?"

Chu Liệt lắc đầu, nuốt từng miếng xuống, "Không có, ăn ngon lắm em."

Anh cúi đầu ăn mì, nhưng khóe mắt vẫn không ngừng nhìn về phía Giang Ninh

Giang Ninh đang bóc một quả trứng luộc cho Chu Điềm, vẫn như thường lệ ở trong bát nhỏ đập nát cho cô bé con ăn.

Tất cả mọi thứ đều bình thường. Nhưng Chu Liệt đã chú ý mọi thứ.

Cho đến khi đưa bọn trẻ ra ngoài đi học, Giang Ninh không ăn một miếng nào.

Hơn nữa...

Trong bát mì trường thọ đó, cô nấu rất mặn

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...